Mùa hoa cải

MÙA HOA CẢI

Có một màu hoa cải
nở vàng bên bến sông ,
Em đang thì con gái
đợi anh chưa lấy chồng ,
Có một mùa hoa cải
nắng vàng trong mê mải ,
Cầm tay em bối rối
anh nói rằng yêu thương ,
Anh nói rồi anh đi
chiến tranh không ước hẹn ,
Sợ làm con bướm trắng
thẫn thờ chiều bên sông .
Thế rồi thế rồi em
bao mùa vàng rực nắng
đợi anh mặc hoa trôi ,
đợi anh trong khắc khoải
Thư đi không trả lời .
Thế rồi thế rồi thôi
buồn thương hoa héo hắt
Ai cũng bảo phải quên.
Em đành bước sang ngang
Gửi mùa xuân ở lại ,
Gửi con tim cháy mãi
Cho người mình chờ mong ,
Có một mùa hoa cải
chia tay bởi chiến tranh
Em đã chờ đợi anh
sao anh mãi không về .

Bài thơ:
MÙA HOA CẢI
(Nghiêm Thị Hằng)

Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đương thì con gái
Ðợi tôi chưa lấy chồng.

Tôi rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông.

Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình tôi biết thôi
Mình tôi không dám hái
Hoa cải bay về trời .

Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai xui tôi trở lại
Ngày em đi lấy chồng.

Tôi lại gieo hạt cải
Lại âm thầm đợi mong
Có một người con gái
Ðợi tôi chưa lấy chồng.

Bình luận (0)