Mời anh lên Cao Bằng

MỜI ANH LÊN CAO BẰNG

Sáng tác: Thuận Yến  – thơ Y Phương
Trình bày: Dương Liễu – Xuân Ái
**********************************

 

Mời anh lên Cao Bằng quê em.
Lên đèo Khau Liêu qua đèo Mã Phục,
Luồn qua rừng vầu, xuyên qua rừng trúc
Như bầy ong ong như bầy chim.

Mời anh lên Cao Bằng quê em.
Bước đá, bước mây,
Bước mùa Đông, bước mùa Hè.
Cây đàn tính dây trong dây đục,
Ăn cơm lam mấy khúc,
Ao tơ tằm em mặc bền lâu.

Lên Cao Bằng quê em, chưa rõ phố phường đâu,
Chỉ lấy đường chỉ lấy đèo làm vui làm đẹp.
Hoa cháy đỏ miền rừng Phja Bjóoc,
Dòng suối S’Lao con gái tắm cùng trăng.

Lên Cao Bằng quê anh, xin em đừng làm lạ.
Mời rượu cả chum, mời quả cả cây.
Tết tháng giêng hẹn từ tháng bảy.
Tin nhau không nói nhiều lời.

Lên Cao Bình đâu cũng gọi nàng ới,
Lên Cao Bằng đâu cũng nhớ, người ơi!

 

 

Bình luận (3)

  1. danmoi
    “Hoa cháy đỏ miền rừng Phia Bjoóc” đó là lời thơ tả hoa Trạng nguyên (lá đài?) vốn có rất nhiều trên sườn núi Phia Bjoóc (núi đá hoa) nở đỏ thắm mỗi khi mùa đông về. “Bước đá, bước mây, bước mùa đông, bước mùa hè” là lời thơ tả sự thay đổi đột ngột về địa hình, kéo theo thay đổi đột ngột về nhiệt độ không khí trong thiên nhiên trên vùng núi Cao Bằng. Mấy câu hát mở đầu trong bài đang từ giọng nữ đột ngột đổi sang giọng nam cất lên to dần như đi từ trên cao xuống cũng rất đúng với địa hình vùng cao Cao Bằng! Y Phương là nhà thơ dân tộc Tày, chị Dương Liễu và anh Xuân Ái cũng là người dân tộc Tày, họ đều là người Cao Bằng. Đúng là “không nơi đâu cao bằng Cao Bằng”. Xin mời các bác giải đối cho vui.
  2. Lương Thế Huy
    Lương Thế Huy
    Thật tuyệt vời! Ước ao được Cô Chú hát trực tiếp.
  3. ThanhNguyễn
    Một trong những nét độc đáo nhất của cuộc sống Cao Bằng dường như chính là những tà áo xanh của người phụ nữ và bức tường đất vàng sẫm rải rác suốt dọc đường đi.
    Xưa kia, mỗi người con gái từ nhỏ đã được cha mẹ dành riêng một thửa ruộng để tự tay trồng bông. Việc trồng bông, xe sợi, dệt vải là nghĩa vụ bắt buộc để cô gái có thể về nhà chồng, và sắc áo chàm (màu tím than ngả đen) là màu truyền thống. Cùng với sắc chàm, chiếc khăn mỏ quạ được buộc trên mái tóc là đặc trưng để phân biệt phụ nữ trên Cao Bằng với các miền khác.
    Không rõ từ bao giờ, sắc màu quen thuộc của những người phụ nữ Tày, Nùng đã chuyển từ chàm sang màu xanh. Màu xanh rất được ưa chuộng trong sắc phục ngày thường, và ngay cả những cô bé chỉ mới 5 - 6 tuổi cũng đã ưa thích bộ trang phục xanh, buộc khăn trên đầu và chân đi giày bata. Bất kỳ ai khi đã lên Cao Bằng đều có chung ấn tượng về những cô bé mang đôi mắt trong veo. Nếu như những đứa bé gái buộc khăn, trang nghiêm như những cụ già thì người lớn tuổi lại mang nét hồn nhiên, ngây thơ như đứa trẻ. Đôi mắt xếch lá răm, dáng đi thướt tha và tấm lưng thon là đặc trưng của phụ nữ ở đây.
    Khau Liêu là gọi theo tiếng Tày, có nghĩa là đèo Liêu. Đứng trên cao nhìn xuống, Khau Liêu giống như một con rồng uốn lượn quanh co, ôm lấy núi. Đây cũng là con đèo thử tay lái của nhiều dân "phượt" muốn chinh phục khó khăn trước thiên nhiên hùng vĩ. Bạn sẽ có cảm giác hạnh phúc, vui sướng khi vượt được độ cao của Khau Liêu, để đứng trên đỉnh đèo ngắm nhìn không gian xung quanh, khi đó bạn mới cảm nhận được vẻ đẹp thực sự của nó
    Các làn điệu dân ca ở Cao Bằng được chia thành 3 nhóm : nhóm ca hát giao duyên với hát lượn, hát rọi, hát sli...là hình thức hát xướng thể hiện tâm tình giữa thanh niên, thể hiện tình yêu đôi lứa; nhóm phục vụ nghi lễ, phong tục chủ yếu là những điệu hát mừng thọ, mừng nhà mới, hát dẫn dâu, rể trong đám cưới dân tộc Lô Lô, Sán Chỉ, Tày, Nùng; nhóm hát ru bao gồm những điệu ru mượt mà, có nhiều hình tượng con vật gần gũi với đồng bào.
    Các làn điệu dân ca đã thể hiện rõ bản sắc của từng dân tộc khác nhau như: điệu Nàng ới, lượn cọi của dân tộc Tày; đồng bào Mông nổi bật với múa khèn, đàn môi với các bài hát Chung tình, phận gái, tình anh em; người Dao thì có Pí lè, chúm chọc, kèn đồng; dân tộc Hoa có hát san cưa, giao duyên...(ST)