Khúc hát người Hà Nội

KHÚC HÁT NGƯỜI HÀ NỘI

Sáng tác: Trần Hoàn
Trình bày: NSND Thanh Hoa.
****************************

1-
Hát nữa đi em khúc hát người Hà Nội
Khúc hát yêu thương thắm thiết dịu hiền
Khúc hát quê hương biết mấy quật cường
Của những người con dựng xây cuộc sống mới.

Hát nữa đi em khúc hát người Hà Nội
Khúc hát tin yêu và niềm tự hào
Khúc hát tương lai đang xây dựng
Để một ngày mai rực ánh bình minh

Hà Nội đó từng là máu là hoa của bao đời
Hà Nội đó dù rằng còn khó vượt lên ngẩng cao đầu
Hà Nội đó là nhà máy ngày đêm quay không ngừng
Và những cánh đồng ngày một nặng bông.

Từ Hoàn Kiếm về Hồ Tây Thụy Khê tới Ba Đình
Lời của Bác hòa cùng lời gió vọng vang trên Quảng Trường
Hà Nội đó là truyền thống ngàn năm của chúng ta
Đẹp như đóa hồng Hà Nội của ta…

2-
Hãy lắng tai nghe âm vang từ Hà Nội
Tiếng nói Thăng Long ấm áp hào hùng
Tiếng nói Đông Đô thắm thiết trùng trùng
Và một Điện Biên lừng danh ngày đánh Mỹ.

Hát nữa đi em khúc hát người Hà Nội
Khúc hát hôm nay lao động ngày ngày
Khúc hát mai sau hé chân trời
Một cuộc đời mới rực sáng đẹp tươi

Hà Nội đó từng là máu là hoa của bao đời
Hà Nội đó dù rằng còn khó vượt lên ngẩng cao đầu
Hà Nội đó là nhà máy ngày đêm quay không ngừng
Và những cánh đồng ngày một nặng bông.

Từ Hoàn Kiếm về Hồ Tây - Thụy Khê tới Ba Đình
Lời của Bác hòa cùng lời gió vọng vang trên Quảng Trường
Hà Nội đó là truyền thống ngàn năm của chúng ta
Đẹp như đóa hồng Hà Nội của ta
Đẹp như đóa hồng Hà Nội của ta

Đẹp như đóa hồng Hà Nội của ta!

 

Bình luận (14)

  1. BQT
    BQT Quản trị viên
    Thưa các bác, về việc bình luận của bác Nguyễn Văn Hạnh ở đây, không phải BQT và mọi người có ý trù dập bác ấy mà chỉ muốn nói lên sự thật và mong bác ấy thay đổi, dù sự thật này có thể là cú sốc đối với bác ấy. Nhưng có thể một ngày nào đó, bác Hạnh sẽ chợt nhận ra những điều phán xét kia là đúng đối với mình. BQT và mọi người tin rằng bác Hạnh cũng là một người có tinh thần cầu thị và biết tự sửa đổi mình để trở nên tốt hơn.
  2. Bạn nghe hát
    Bạn nghe hát
    Vâng, cảm ơn bác Nguyễn Quốc Tú. Thật là cực chẳng đã thôi ấy mà. Cũng đã áp dụng mọi cách rồi, từ góp ý nhẹ nhàng đến gọi điện thoại nhỏ to mà vẫn không lay chuyển được cái "phong cách" ấy! Thôi, chuyện đã qua rồi, ta không nói đến nữa. Cầu mong sao cho từ nay mọi người được nghe nhạc bình yên, được đọc những bình luận chân phương, bình dị mà dí dỏm, lại thu nhận được nhiều kiến thức hay. Một lần nữa cảm ơn bác đã có nhời ủng hộ.
  3. Nguyễn Quốc Tú
    Nguyễn Quốc Tú
    Hoan hô bác Bạn nghe hát.Tôi rất đồng cảm với những nhận xét của bác viết về bác Nguyễn văn Hạnh.Bác viết thật đúng và chuẩn xác về "chân dung,sự nghiệp và con người"bác ấy.Thiết nghĩ,chúng ta cũng không cần phải viết nhiều về sự việc này nữa.Việc bác ấy"vĩnh biệt"trang nhạc này-theo tôi-cũng không có gì là ghê gớm mà chúng ta phải chèo kéo.Bác ấy cũng thuộc hàng"người cao tuổi" rồi,bác ấy phải biết mình phải làm gì chứ?Có phải không các bác??
  4. Viva
    Ấy chết, bác Nguyễn Văn Hạnh có tuổi rồi mà chấp nhặt, câu nệ thế, nói vĩnh biệt làm gì vội vì cuộc đời là những chuyến đi, trải nghiệm dài dài thôi mà. Trên nhà ga ấy có đầy đủ thành phần thì BQT cũng như người xếp chỗ làm sao cho ai cũng có chỗ trên chuyến tàu mà thôi. Một đời người hai đời con nít, giá kể một số bác đức cao vọng trọng chỉ bảo thì tình hình đâu đến nỗi..
  5. Bạn nghe hát
    Bạn nghe hát
    Bác NVH ơi, bác lại mất lý trí rồi. Thật sự là mọi người vào đây nghe nhạc đều chịu đựng những "bình luận" của bác từ lâu rồi. Hầu hết những bình luận của bác đều có nội dung rất kỳ lạ, không bình thường. Những việc bình thường trong cuộc sống và nghệ thuật đều được bác phóng đại lên thành "tuyệt diệu", "kỳ diệu", "không bút nào tả xiết"... Trong khi đó thì văn vẻ của bác sai ngữ pháp be bét, chính tả sai rất nhiều đến mức trở thành bình thường đối với bác mất rồi. Còn kiến thức mà bác chuyển tải thì... xin miễn bình luận nữa!

    Nói như thế để bác thấy chúng tôi chịu đựng bác lâu quá rồi, chỉ mong bác yên lặng đi cho bà con nhờ. Nay bác rời trang luôn như thế thì thật là may mắn cho chúng tôi lắm lắm, không ước ao gì hơn nữa.

    Chỉ mong bác đi đường bình yên, rượu chè in ít thôi cho con cháu bác ở nhà chúng nó được phần nhờ. Thế bác nhé.