HOÀNG HÔN
Mảnh nắng cuối rụng sau làng, se se gió thoảng mơn man
Hoàng hôn tan trong đêm, tan trong đêm buồn khơi vơi
Mà ai, mà ai đang nhớ đến tôi lúc này, nhớ đến tôi lúc này.
Hoàng hôn tan lắng sâu thêm nỗi nhớ, đầy thêm nỗi nhớ
Biết cuối mùa, cuối mùa lá rụng, tôi mở lòng đón nhận
Nhưng không, nhưng không, không lá nào đậu vào tay
Và biết đến, biết đến bao giờ ánh mắt ấy đậu vào hoàng hôn
Và biết đến, biết đến bao giờ ánh mắt ấy đậu vào hoàng hôn .
Ánh mắt ấy đậu vào hoàng hôn . . .