Tình đồng chí

Bản nhạc

TÌNH ĐỒNG CHÍ

 
Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Tôi với anh đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hề quen nhau.

Súng bên súng, đầu gối bên đầu
Đêm tối chung chăn thành đôi tri kỷ
Vì nước! Ruộng nương anh để vợ anh cày
Gian nhà tranh mặc kệ gió lung lay.

Giếng nước gốc đa nhớ người trai làng ra lính
Tôi với anh đã từng cơn ớn lạnh
Rét run người, vừng trán đổ mồ hôi
Áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng vá
Miệng còn cười buốt giá chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!

Đêm nay đồng hoang sương xuống
Nằm kề bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo...

Bài thơ: ĐỒNG CHÍ
Chính Hữu

Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ
Đồng chí!

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính.
Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,
Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!
Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo.

2-1948

 

Bình luận (3)

  1. Trần Trung
    Trần Trung
    Đã từng là người lính chiến thời đó, tôi vô cùng xúc động khi được nghe lại bài ca " Đồng chí " với lời thơ bất hủ của Nhà thơ Chính Hữu.Hơn nữa, bài ca còn gợi lại ký ức một thời sống, chiến đấu cực kỳ gian khổ của quân đội ta với những người đồng chí nay ít người còn sống mà nhiều người đã theo Bác Hồ về chốn thiên thu và máu xương đã hòa vào lòng đất mẹ Việt nam vô cùng yêu quý.
  2. TH
    Đọc lời bình của bác THN càng thấy yêu thêm bài ca :Đồng Chí.Sụ nhiệt tình của bác,làm cho ngôi nhà chung: bài ca đi cùng năm tháng, càng thiết tha, gắn bó hơn.
  3. ThanhNguyễn

    “… Đồng Chí là tình cảm gắn bó giữa những người cùng cảnh ngộ, cùng môi trường sống: “Quê hương anh nước mặn đồng chua/ Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”. Nhờ cùng chung mục đích, cùng chung lý tưởng chiến đấu mà từ “đôi người xa lạ/ Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau”, họ đã trở nên những người bạn thân thiết, thậm chí, như ruột thịt một nhà: “Súng bên súng, đầu sát bên đầu/ Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ”, để rồi một lúc nào đấy phải bất thần thốt lên hai tiếng đầy bùi ngùi, xao xuyến: “Đồng chí!”.
    Trước Chính Hữu, trong bài thơ “Cá nước” viết về cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên giữa một cán bộ kháng chiến và một người lính Vệ quốc quân, Tố Hữu cũng đã nhấn mạnh cái cảm xúc “gần nhau là thân thiết” giữa những người cùng chung chí hướng: “Một thoáng lặng nhìn nhau/ Mắt đã tìm hỏi chuyện/ Đôi bộ áo quần nâu/ Đã âm thầm thương mến”.
    Vì cùng chung chí hướng nên chỉ nhìn sự đồng màu giữa hai bộ quần áo của nhau thôi, họ đã thấy thân thương lắm rồi. Huống gì, như trong trường hợp hai nhân vật của Chính Hữu: “Áo anh rách vai/ Quần tôi có vài mảnh vá/ Miệng cười buốt giá/ Chân không giày…”, cùng là bạn lính chung cảnh áo rách, quần vá, trời đêm buốt giá (có thể đến mức răng va vào nhau lập cập), vậy mà vẫn cố nhoẻn cười chào nhau (hay ngượng nghịu cười cho hoàn cảnh chân không giày của mình?).
    Nghĩ mà tội quá - những người lính con dân, những người lính của một nước nghèo đang chung lưng đấu vai để giành giật lại từ tay kẻ thù từng tấc đất quê hương. Thơ ca vốn tránh nói thẳng tuột tình cảm của mình, nhưng ở đây, việc tác giả hạ một câu thơ đầy cảm thán: “Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”, thiết nghĩ không lúc nào hợp hơn, và xúc động hơn.
    Càng đáng yêu, đáng cảm động biết bao cách thể hiện tình cảm của những người lính, từ tiếng “đồng chí” thốt lên âm thầm trong đêm, đến cái nắm tay sẻ chia giữa trời sương buốt giá, tất cả đều “lời ít, ý nhiều…”!