Đợi mưa trên đảo

ĐỢI MƯA TRÊN ĐẢO

Mưa đi ! Mưa đi ! 
Sấm chớp đùng đùng mưa cho mãnh liệt
Mưa như chưa bao giờ mưa
Mưa đi ! Mưa đi !
Sao mưa chập chờn ở phía xa khơi
Không có mưa rào thì cứ mưa ngâu
Hay mưa bụi, mưa lâm thâm, mưa li ti cũng được
Một giọt nhỏ thôi khát cũng dịu nhiều…
Dù chẳng có mưa rơi, đảo nhỏ thân yêu ơi
Đảo vẫn ngàn năm trên đại dương đầy gió bão
Chúng tôi như đá vững bền như đá tốt tươi trong trái tim người
Dù chẳng có mưa rơi, đảo nhỏ thân yêu ơi
Thì mưa cứ giăng màn lộng lẫy phía xa khơi
Và cứ hiện lên thăm thẳm cuối chân trời
Để bao giờ cánh lính chúng tôi
Vẫn có một niềm vui đón đợi
Để bao giờ cánh lính chúng tôi
Vẫn có một niềm vui của cánh lính chúng tôi.

Nguyên văn bài thơ Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn của Trần Đăng Khoa:
Chúng tôi ngồi trên đảo Sinh Tồn
Bóng đen sẫm như gốc cây khô cháy
Mắt đăm đăm nhìn về nơi ấy
Nơi cơn mưa thăm thẳm xa khơi
Ánh chớp xanh lấp loáng phía chân trời...
Ôi ước gì được thấy mưa rơi
Mặt chúng tôi ngửa lên như đất
Những màu mây sẽ thôi không héo quắt
Đá san hô sẽ nảy cỏ xanh lên
Đảo xa khơi sẽ hóa đất liền 
Chúng tôi không cạo đầu, để tóc lên như cỏ
Rồi kháo nhau
Bữa tiệc linh đình bày toàn nước ngọt
Ôi ước gì được thấy mưa rơi 
Cơn mưa lớn vẫn rập rình ngoài biển
Ánh chớp xanh vẫn lấp loáng phía chân trời... 
Ôi ước gì được thấy mưa rơi 
Chúng tôi sẽ trụi trần, nhảy choi choi trên mặt cát 
Giãy giụa tơi bời trên mặt cát
Như con cá rô rạch nước đón mưa rào
Úp miệng vào tay, chúng tôi sẽ cùng gào
Như ếch nhái uôm uôm khắp đảo 
Mưa đi! Mưa đi! Mưa cho táo bạo
Mưa như chưa bao giờ mưa, sấm sét đùng đùng
Nhưng làm sao mưa cứ ngại ngùng
Chập chờn bay phía xa khơi...
Chúng tôi ngồi ôm súng đợi mưa rơi
Lòng thắc thỏm niềm vui không nói hết
Mưa đi! Mưa đi! Mưa cho mãnh liệt
Mưa lèm nhèm, chúng tôi chẳng thích đâu 
Nhưng không có mưa rào thì cứ mưa ngâu
Hay mưa bụi... mưa li ti... cũng được
Mặt chúng tôi ngửa lên hứng nước
Một giọt nhỏ thôi, cát cũng dịu đi nhiều
Ôi hòn đảo Sinh Tồn, hòn đảo thân yêu 
Dẫu chẳng có mưa, chúng tôi vẫn sinh tồn trên mặt đảo 
Đảo vẫn sinh tồn trên đại dương đầy gió bão 
Chúng tôi như hòn đá ngàn năm, trong đập nhịp tim người 
Như đá vững bền, như đá tốt tươi...
Mưa vẫn dăng màn lộng lẫy phía xa khơi
Mưa yểu điệu như một nàng công chúa
Dù mưa chẳng bao giờ đến nữa
Thì xin cứ hiện lên thăm thẳm cuối chân trời 
Để bao giờ cánh lính chúng tôi
Cũng có một niềm vui đón đợi...
(Viết tại đảo Sinh Tồn, quần đảo Trường Sa
Mùa khô 1981)

Ảnh minh họa: Bình minh trên đảo Sinh Tồn Đông

Bình luận (1)

  1. Người Nghe Nhạc

    Nhạc sĩ Nguyễn Thịnh đã để lại dấu ấn riêng khi phổ nhạc bài thơ của Trần Đăng Khoa. Nhịp điệu bài thơ không ngăn cản ông tạo nhịp điệu mới cho từng câu thơ để biến thành dòng nhạc nhuần nhuyễn của bài hát. Nhờ thế bài hát có giai điệu vui tươi, lạc quan này đã ra đời. Cái tên Nguyễn Thịnh gây chú ý từ hơn 30 năm trước khi bài hát Vượt cầu Mây của ông xuất hiện quãng 1980 - 1982 trong đó tái hiện hình ảnh nên thơ của đoàn quân vượt cây cầu làm bằng dây mây bắc ngang qua hai vách núi trên đường hành quân lên biên giới để  chống bành trướng. Nay cầu Mây là một điểm du lịch độc đáo nằm cách thị xã Sa Pa 13 km và càng thú vị hơn rất nhiều nếu du khách có trong hành trang giai điệu của bài hát Vượt cầu Mây qua giọng hát Kiều Hưng nữa thì chuyến đi càng có ý nghĩa. Có thể nói với hai bài hát Vượt cầu MâyĐợi mưa trên đảo đã cho thấy tài năng sáng tác của Nguyễn Thịnh. Tuy nhiên gần đây ông có gửi tới BQT một số bài hát mới sáng tác sau này để thẩm định thì thấy chưa đạt tới thành công trước đây.