Dấu chân trên rừng
Chiều nay ra đứng bên bờ suối vắng, Lặng nghe con chim nó kêu lạc đàn.Núi rừng đó người đâu không có, Mà dấu chân còn rõ trên đường.Rừng xanh năm tháng đợi chờ bóng dáng, Người đi năm xưa vẫn chưa trở về.Lá rợp lá cành che khe đá,Mà núi sâu còn dấu chân người.Nhớ năm tháng nào còn đó khi bóng người về đây,Ơi ơi các anh bộ đội, mang trái tim Cụ Hồ,Đến với lòng dân nơi buôn rừng xanh.Mưa trên rừng lạnh lắm không có lều mà che,Đi trong đêm mờ mịt không ánh sao rọi đường, Nước suối cầm hơi anh đi về đâu.Đánh lũ giặc Pháp giữ cái buôn, giữ cái rừng (ề ê hề hê).Đi theo cái khe, theo cái suối, theo cánh chim trên rừng (ê hề).Khi các anh dừng chân ghé qua,Tiếng người hát tiếng đàn t’rưng ca,Buôn làng em bắc thêm cần rượu.Núi O-lal đã nở hoa bốn mùa cảnh thay,Suối Đa-kho-ra lặng lờ thương nhớ ai đợi chờ, Tiếng hát lời thơ năm xưa bên dòng suối.Nhắn con chim rừng ngừng cánh hỡi chim rừng về đâu,Cho nhớ thương gửi lời đem đến anh bộ đội, Xa xôi hỡi anh nghe chăng bao lời ca.Đặt chân lên dấu chân người vắng bóng, Trồng cây hoa bên dấu chân của người.Nước ngừng xối, cành thôi rơi lá, Để dấu chân còn cả trên đường.Người đi năm tháng không mờ bóng dáng,Lòng dân như con suối trong đợi chờ,Thú rừng trốn lùi sau ánh nắng, Ngày dấu chân người cũ lại về.