Sông núi (i) quê hương ta đâu cũng (i) là nhà,
Đất nước (i) bao (i) la đâu cũng (i) quê hương ta.
1-
Chúng tôi đi, theo tiếng gọi của khắp mọi miền Tổ quốc (i) yêu thương,
Chúng (i) tôi đi, vĩnh biệt những gì đã mấy ngàn năm giữ chân ta lại,
Đất nước (i) đẹp giàu đâu cũng (i) quê hương.
A, chào tiếng máy cày những sáng tinh sương,
Chào những hồi chuông ngân nga khi chiều về trên tháp chùa Keo,
Chào những (i) đêm trăng, rì rào sóng biển Đồng Châu,
Ta chào Thái Bình quê hương yêu dấu,
Trên đường sản xuất lớn sáng tương lai.
Vui nao nức ta được làm người, đón nhận khó khăn,
Ta đi trước (i) mở đường xây quê mới khắp mọi nơi,
Trên mọi miền núi sông của Tổ quốc,
Trên mọi miền núi sông ta đẹp tươi.
ĐK:
Xây quê mới, ta sẽ đuổi kịp Người khi mùa xuân tới,
Đất nước mình đẹp giàu đâu cũng (i) (i) quê hương,
Xây quê mới, nghe theo lời Đảng gọi đón mùa xuân mới,
Đất nước chúng mình đẹp giàu đâu cũng quê hương.
2-
Chúng tôi đi, mang sức mạnh của những đoàn người chuyển núi (i) lấp sông,
Chúng (i) tôi đi xóa bỏ chiếc xiềng đất thấp bình quân bó tay ta lại.
Tổ quốc (i) chuyển mình đâu cũng (i) sang xuân.
A, chào tháp khoan dầu báo sáng tương lai,
Chào mái trường bao yêu thương nơi đầu làng ríu rít đàn em,
Chào những (i) con đê, hẹn hò lấn biển cùng ai,
Ta chào Thái Bình ra đi lưu luyến,
Mang hình làng Nguyễn sáng trong tim.
Vui nao nức ta nguyện lòng mình,
Với niềm quyết tâm nơi hoang dã ta chẳng sờn,
Đi khai phá góp màu xanh trên bản đồ núi sông của Tổ quốc,
Xây cuộc đời chúng ta thêm đẹp tươi.
(ĐK)