Đánh mất
ĐÁNH MẤTNgày xưa em như chiếc bóng Chiếc bóng bên anh thầm lặng Từ lâu em tan thành tia nắng Gió thốc lên chỉ còn đám bụi mờ Từ lâu em như là mây trắng Gió cuốn mây về chốn mịt mờ. Mười năm trôi qua, trôi qua Anh như không ra đi, không ra đi mà như người trở lại Ướt đẫm tim anh, ướt đẫm tim anh Nước mắt em chiều ấy Dù rằng em, dấu mặt vào tay Vẫn ngỡ ngàng đôi mắt đó chiều nay. Mười năm trôi qua, trôi qua Anh như không ra đi, không ra đi mà như người trở lại Em vẫn thơ ngây, như lúc chia tay Vẫn tươi xanh màu lá xưa anh hái Một nhánh lan chưa kịp nở hoa Lối hẹn xưa cỏ phố nhạt nhòa.... Em trở lại... hỡi thời gian trở lại Hỡi cô bé thơ ngây ngày ấy Hỡi đôi mắt năm xưa nhìn anh Hỡi đôi môi với nụ cười lặng lẽ Em đang nghĩ gì?.....đang nghĩ gì?.....đang nghĩ gì?..... Anh van em..... van em... nói ra đi....