Cỏ non thành cổ

Bản nhạc

CỎ NON THÀNH CỔ


Cỏ non Thành Cổ một màu xanh non tơ
Bình minh Thành Cổ cỏ mềm theo gió đung đưa.
Cỏ non Thành Cổ một màu xanh non tơ
Nào có ai ngờ nơi đây một thời máu đổ.

Người vợ nào, người mẹ nào ngậm ngùi nuốt lệ
Khi chồng con không trở về.
Cho tôi hôm nay vào Thành Cổ
Thắp một nén nhang viếng người nằm dưới cỏ.

Cỏ xanh non tơ. cỏ xanh non tơ.
Xin chớ vô tình với người hy sinh
Trên mảnh đất quê mình.

Bình luận (6)

  1. lunaxonse

    Cứ mỗi lần nghe bài hát này , thì trong lòng tôi lại xốn xang nhớ lại một kỷ niệm xưa. Kỷ niệm ấy bình thường lắm ,đối với người khác lại càng bình thường , mà sao nhắc đến nó , tôi thấy sống mũi mình cay cay.

    Tháng 11. 1972 , chúng tôi chốt tại một số điểm cao ở Dốc Miếu , Cửa Việt thuộc Gio Linh , cách thị xã Quảng trị khoảng 10 km. Lúc bấy giờ bộ đội ta đã rút ra khỏi Thành cổ rồi , nhưng B-52 vẫn rải bom liên tục , đặc biệt pháo từ các chiến hạm thuộc Hạm đội 7 của Mỹ ngoài biển vẫn câu vào suốt ngày đêm như giã giò vậy.Chúng tôi nhận lệnh dẫn bộ đội quay lại Vĩnh Chấp , Vĩnh Hòa để nhận đạn và gạo. Lúc đi thì qua cầu Hiền Lương , mà trên cầu bắc toàn gỗ , có chỗ trống huếch trống hoác và có thể nhìn thấy lòng sông Bến Hải. Lúc về , thì chúng tôi lại đi qua một con sông nhỏ , có lẽ là nhánh của sông Bến Hải. Nhiều đơn vị cũng qua cái bến đò ấy lắm. Một sĩ quan và 2 nữ dân quân trong quân phục lính rất nguyên tắc điều khiển cho các đơn vị xuống đò. Thứ tự là đơn vị chốt giữ ở những nơi có chiến sự ác liệt được ưu tiên xuống trước. Còn chúng tôi phải chờ đi sau. Khi ấy , tôi đang mơ màng ngủ , thì bỗng có tiếng hô dõng dạc , giọng Bắc " Đại đội theo tôi , thành một hàng dọc xuống thuyền !".Một tốp lính trên ba lô sau lưng chất đầy những quả đạn B-40 , B-41 và cối 82 nhanh nhẹn làm theo mệnh lệnh của người chỉ huy.

    Tôi dụi mắt nhìn , thì thấy người chỉ huy còn rất trẻ , đầu đội mũ tai bèo , bộ quần áo còn mới tinh , nước da ngăm ngăm khỏe khoắn còn đôi mắt rất đen và sáng. Trước ngực anh ấy lủng lẳng khẩu AK báng gập giống như của tôi. Hai băng đạn buộc dở đầu đuôi bằng chun , kiểu mà lính trên chốt thường dùng để thay băng cho nhanh.Nhưng con thuyền ấy chỉ chở được 8 người , số còn lại phải chờ đi chuyến khác. Một chiến sĩ bỗng tiến lại gần chỗ tôi xin lửa hút thuốc. Tôi lấy bật lửa đưa cho cậu ấy và buột miệng hỏi:

    -Anh ấy là gì vậy ?

    -Đại đội trưởng .

    - Trẻ quá.

    - 21.

    Vậy là hơn mình có 3 tuổi và trẻ hơn trung đội trưởng của mình 7 tuổi.Tôi nghỉ vậy và hỏi tiếp:

    - Cấp gì ?

    -Thượng sĩ.

    - Thế sĩ quan đâu ?

    - Hy sinh hết rồi.

    -Thế đại đội các ông chỉ có ngần này người thôi à ? Tôi hỏi tiếp.

    -Đi lấy đạn 18 người , ở nhà còn gần chục. Câu trả lời của người lính có vẻ dài hơn một chút , không gióng một như trước.

    - Vẫn ít. Trung đội bọn tôi đã 30 người rồi . Tôi bình luận.

    -Hy sinh , bị thương và đi viện sạch. Chúng tôi chỉ còn chưa nổi 30 tay súng , kể cả anh nuôi và y tá.

    Câu chuyện chỉ có vậy. Thế mà bao nhiêu năm nay tôi vẫn nhớ. Không biết anh đại đội trưởng trẻ măng kia và các chiến sĩ hôm ấy , tới nay có còn sống không ?Tới lúc kết thúc chiến tranh còn những gần 1000 ngày nữa. Họ phải trải qua bao nhiêu là trận đánh nữa. Rồi Biên giới Tây nam , phía Bắc , 10 năm ở Campuchia…Nếu còn sống , những người lính năm nào chắc đã gần 70 và có con và cháu. Cầu mong là như thế.

    -

  2. phuc

    mình đến thành cổ rồi thật cả động khi nge bài này

  3. uylc
    đúng rồi !!chắc bác TÂN HUYỀN hài lòng c/s thể hiện được cái "thần " của bài hát chứ ạ ??.//
  4. Tuấn Văn (TPHCM)
    Tuấn Văn (TPHCM)
    bài này Nhã Phương hát 100 %
  5. Khúc Xuân Hương
    Khúc Xuân Hương
    Lệ Thu hát bài này không hay bằng Nhã Phương