Chiều Paris mùa thu lá rơi,
Dòng sông Seine trầm ngâm lắng trôi,
Về nơi đâu áng mây xa xôi,
Để tình quê càng thêm vấn vương,
Chiều ngã bóng lên giáo đường.
Bầu trời bao la làm sao xuyến tim ta nhớ về nơi quê nhà,
Từng cánh chim bay cành tre gió lung lay,
Thuyền trôi trong nắng hồng chiều mênh mông,
Tiếng ai hò trên són lắng đưa theo dòng sông,
Hờ hơ hơ hớ hơ hơ hờ, hơ hơ hờ hơ hớ hơ.
Mùa trôi qua tàn phai sắc hoa,
Người đi xa lòng luôn thiết tha,
Tình quê hương vẫn không phôi pha,
Mà ngày đêm bâng khuâng nhớ mong,
Thầm lặng tĩnh sâu nỗi lòng,
Một chiều thu sang từng cơn gió lang thang,
Lá nhẹ rơi rơi vàng sầu lắng chơi vơi càng thương nhớ em ơi,
Hoàng Lan bên đó còn tỏa mùi hương,
Những khi chiều êm gió, ôi xiết bao tình thương.