Câu hò trên biển quê hương

Ơ... Từ trong mênh mông biển trời Nghi Lộc 
Một giọng hò khoan trên sông nước bển chiều 
Lại một giọng hò trên dòng sông Cấm thân yêu 
Làm xao xuyến hồn thơ người về Nghi Lộc.

Dô khoan ta dô hò, cửa Lò tưng bừng mùa bãi biển
Cửa Hội vang dội nhịp máy rền  
Biển đã vang lên tiếng dô hò 
Thành phố nguy nga đã mọc lên, đèn hoa giăng giăng.

Dô khoan ta dô hò, Dô khoan ta dô hò 
Người ơi người kéo lưới nặng tay 
Thuyền ơi thuyền khoang cá đầy vơi 
Thỏa lòng ai ngày ngày bám biển 
Dựng cuộc đời tên mỗi con thuyền.

Ai về miền duyên hải
Cửa Lò tưng bừng mùa khách nghỉ
Cửa Hội bến ảng lộng gió chiều 
Đỉnh núi Lan Châu trăng vằng vặc,
manh dat que huong am tinh thuong, tinh thuong bao la.
Do khoan ta do ho, Do khoan ta do ho,
nguoi quang chai keo luoi ngoai khoi,
nguoi len duong chien dau dung xay,
bien cua ta dan thanh the tran,
tu ngan doi chien thang quan thu.
o bien xanh menh mong, loi ca.

Bình luận (1)

  1. Pear

    BQT xem lại một số đoạn lời bị đánh máy lỗi và đặc biệt đoạn cuối bị mất dấu ạ