(*)
Ơ, từ trong mênh mông biển trời Nghi Lộc,
Một giọng hò khoan trên sông nước biển chiều,
Lại một giọng hò trên dòng sông Cấm thân yêu,
Làm xao xuyến hồn thơ người về Nghi Lộc.
1, 3-
Dô khoan ta dô hò,
Cửa Lò tưng bừng mùa bám biển,
Cửa Hội vang dội nhịp máy rền,
Biển đã vang lên tiếng dô hò,
Thành phố nguy nga đã mọc lên đèn hoa giăng giăng.
Dô khoan ta dô hò, dô khoan ta dô hò,
Người (ơ) người kéo lưới nặng tay,
Thuyền (ơ) thuyền khoang cá đầy vơi,
Thỏa lòng ai ngày ngày bám biển,
Dựng cuộc đời trên mỗi con thuyền.
2, 4-
Ai về miền duyên hải,
Cửa Lò tưng bừng mùa khách nghỉ,
Cửa Hội bến cảng lộng gió chiều,
Đỉnh núi Lan Châu trăng vằng vặc,
Mảnh đất quê hương ấm tình thương, tình thương bao la.
Dô khoan ta dô hò, dô khoan ta dô hò,
Người quăng chài kéo lưới ngoài khơi,
Người lên đường chiến đấu dựng xây,
Biển của ta dàn thành thế trận,
Và ngàn đời chiến thắng quân thù.
(*)
Kết: Ơ, biển xanh ngân vang lời ca.