Con viết bài thơ dâng Bác,
Lòng mênh mông bao cảm xúc vô bờ,
Nghĩ về Người, gần lắm những ước mơ,
Nghĩ về Người, gần lắm những ước mơ.
Hơ, hờ hơ hớ, hớ hơ, hơ hơ, hơ hờ,
Hờ hờ hớ hờ, hớ hờ hớ hơ, hờ hơ hớ.
Đếm sao hết những giấc mơ sáng nụ Người cười,
Và đẹp hơn tất cả mọi lời,
Nói sao hết những tháng năm đời Bác,
Vẽ sao cho cùng một màu xanh bát ngát,
Trái tim Người (ờ hớ).
1-
Đếm sao hết những giấc mơ sáng nụ Người cười,
Và đẹp hơn tất cả mọi lời,
Nói sao hết những tháng năm đời Bác,
Vẽ sao cho cùng một màu xanh bát ngát,
Trái tim Người (ơ hờ ờ hơ).
2-
Con hát bài thơ dâng Bác,
Lòng xôn xao từ cảm xúc vô bờ,
Nghĩ về Người tha thiết những ước mơ.
Và Bác ơi, mà Bác ơi,
Hát sao hết những giấc mơ đời đời sáng mãi (ơ ớ),
Bây giờ là tháng Năm.