Bài ca ra trận-NXB Quân đội 2018: Châu La Việt.

Ông kể thì cười, mà tôi nghe lại... khóc!

Cách đây ít năm, tôi cùng nhà văn Đỗ Kim Cuông- Phó chủ tịch thường trực UB LHCHVHNT VN tổ chức đêm thơ nhạc :"Tố Hữu với Việt Bắc “ ở TP Thái Nguyên.Đội hình biểu diễn đẹp, bao gồm nhiều nghệ sỹ ruột và thân thiết với tôi như :NSUT Dương Minh Đức-NSUT Quang Huy-NSND Quang Thọ ..Nhưng một lãnh đạo của Thái Nguyên cũng thân thiết với tôi lại yêu cầu “ gắng có Trọng Tấn anh nhé,nhân dân ở đây yêu thích tiếng hát Trọng Tấn lắm”.Thế là nửa đêm tôi mò bằng được số ĐT của Trọng Tấn , năm câu ba chuyện mời cậu ấy tham gia đêm diễn."OK, em sẽ giúp anh".Tấn trả lời và đêm sau tự lái xe từ Hòn Gai về Thái Nguyên kịp giờ biểu diễn.
Phải nói có tiếng hát Trọng Tấn. đêm diễn lung linh hẳn ,có thêm nhiều màu sắc, người xem cũng hoan nghênh nhiều hơn.Nhiều người ghi nhận với tôi “ Trọng Tấn chính là Hoàng tử nhạc đỏ hiện nay đấy...”
Lại nhớ chuyện NSND Trần Hiếu- Người thấy đầu tiên của Trọng Tấn kể về buổi đầu bước chân vào nghệ thuật của Trọng Tấn..Thật sự là hết sức khâm phục cả thầy và trò.Và nhớ nhất chính là lời NS Trần Hiếu nói với Trọng Tấn:"" Người cậu nợ chưa phải là tôi mà là người mẹ của cậu ấy ” 

Kết quả hình ảnh cho trọng tấn

Chuyện kể của NSND Trần Hiếu:
"Bạn biết không, tiền dạy học tôi lấy là thấp nhất thành phố này, mà cô cậu nào nghèo quá thì tôi cho luôn, ở trong này gọi là dạy chùa, như cái hồi Trọng Tấn thi vào Nhạc viện Hà nội cũng là tôi cho đấy, dạy chùa liền 20 buổi cho cậu ấy…
Chuyện thế này:
Ngày ấy không hiểu sao một buổi loanh quanh sân trường, tôi thấy có một thằng bé đứng khóc .Mới ra hỏi vì sao cháu khóc, thì thằng bé nói: “ Cháu thấy người ta bảo lên đây phải tìm thầy mà học , phải tập hát bài nọ bài kia thì mới thi đậu vào trường được. Cháu đi hỏi, thầy nào cũng bảo 50.000đ/giờ. Mẹ cháu cho cháu có 200.000đ, cháu đi xe từ Thanh Hóa lên đây đã gần hết, tiền ăn còn chẳng có, chẳng biết lấy đâu ra tiền học nữa.”. Rồi nó lấy tay áo chùi nước mắt đỏ hoe.. Tôi thương quá, mới bảo nó lau nước mắt đi, em vào đây thày dạy cho, có tiền hay không có tiền không quan trọng, mà phải gắng học đã để mà cố thi cho đổ.” Thế là tôi dạy liền cho nó 20 buổi, không lấy một đồng xu nào.. Bạn biết không, ngay năm đầu thi, nó đỗ luôn thủ khoa!
Vào được trường, dù là thủ khoa rồi, mà cũng chẳng thầy nào nhận dạy nó cả , bởi nói thật nhìn nó lúc ấy khiêm tốn lắm , không được bắt mắt bằng người này người kia, chứ lấy đâu ra sáng sủa như bây giờ. Các thầy thầm thì kháo nhau : “ Thằng này nó hát hay đấy, nhưng khó mà làm ca sĩ được, chứ mong gì mà có thể nổi tiếng." Không ai nhận thì tôi lại nhận. Tôi dạy nó tổng cộng tất cả 6 năm. Ngay năm đầu trung cấp, cậu ta đi thi được giải nhất “ Giọng hát hay Hà Nội”. Được hai triệu tiền thưởng, cậu ta mừng quá cầm tiền tung tăng đi tìm thầy để trả nợ cho thầy. Tôi gạt tay đi, bảo : “Tôi không lấy đâu, bây giờ cái cần nhất là cậu phải có một bộ quần áo mặc cho tử tế . Giờ người ta mời đi hát, mà không có nổi một bộ quần áo thì hát bằng cái gì?”. Vậy là cu cậu nghe lời thầy, đi mua ngay một bộ chỉn chu cùng một đôi giày để mặc đi biểu diễn.Lúc ấy thắng quần áo mới vào , nhìn anh chàng bắt đầu đã ra dáng !

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, đang đứng

Chưa hết chuyện. Năm thứ 4 đi thi, Trọng Tấn lại được nhất miền Bắc, được thưởng hơn 10 triệu. Ngày ấy 10 triệu là to lắm! Cậu ta lại đòi trả nợ cho thầy. Tôi lại gạt tay đi, bảo “Không, bây giờ cậu phải có một cái xe máy. Giải nhất thế này mà xe đạp còn không có, mỗi lần đi diễn là nhờ bạn đèo hay phải đi mượn xe đạp à?” Thế là nó nghe tôi, đi mua một chiếc xe máy. Sau đó, lại đi thi, lại được giải nhất toàn quốc. Ông tướng lại đến: “Thôi thầy nhé, bây giờ con có xe máy rồi, thầy phải cho con trả nợ cho thầy nhé !”. Tôi vẫn lắc đầu bảo: “Chưa, người cậu nợ chưa phải là tôi, mà là mẹ cậu ấy! Phải mua tặng mẹ một bộ tivi tử tế, gửi về cho mẹ. Rồi cậu phải thay cái xe máy cà tàng này đi và may thêm một bộ comple nữa”. Thế là nó lại nợ! Cho đến khi vào đại học năm thứ 2, nó thi hát được giải nhì cổ điển toàn quốc, lúc bấy giờ tôi mới chịu cho nó trả nợ cho mình…
Cho đến bây giờ, nó vẫn gọi tôi là bố, coi tôi như bố,có nhẽ một phần là do thế…

*
Nghe chuyện NSND Trần Hiếu kể, ông thì cười rất tươi, còn tôi thì…khóc, nước mắt cứ chảy ra thành vệt trên má từ lúc nào….
(CLV)

Bình luận (0)