Bài ca không quên

Bản nhạc

BÀI CA KHÔNG QUÊN

1
Có một bài ca không bao giờ quên,
Là lời đất nước tôi chẳng phút bình yên.
Có một bài ca không bao giờ quên,
Là lời mẹ ru con đêm đêm.

Bài ca tôi không quên tôi không quên tháng ngày vất vả
Bài ca tôi không quên tôi không quên gót mòn hành quân hối hả
Làm bạn cùng trăng ngồi ôm súng ngắm sao khuya.

Bài ca tôi không quên tôi không quên những người đã ngã
Bài ca tôi không quên tôi không quên gửi trọn đời cho tất cả
Là đồng đội tôi còn ôm súng giữ biên cương.

(ĐK)
Nhưng giờ đây có giây phút bình yên sao tôi quên
Có giây phút bình yên sao tôi quên sao tôi quên.
Bài ca tôi đã hát, bài ca tôi đã hát với quê hương, với bạn bè, với cả cuộc đời
Tôi không thể nào quên.
Bài ca tôi đã hát, bài ca tôi đã hát với em yêu, với đồng đội, với cả lòng mình
Tôi không thể nào quên, tôi không thể nào quên.

2
Có một bài ca không bao giờ quên,
Là thành phố nhớ nhung một dáng hình ai
Có một bài ca không bao giờ quên,
Là cả mùa Xuân tim không phai.

Bài ca tôi không quên tôi không quên những mùa nước đổ
Bài ca tôi không quên tôi không quên em chống xuồng vượt qua pháo nổ
Chỉ một lần quen mà mang nỗi nhớ mênh mông.

Bài ca tôi không quên tôi không quên đất rừng xứ lạ
Bài ca tôi không quên tôi không quên, bước dồn đường khuya đói lả
Gạo hẩm cầm hơi, một điếu thuốc cũng chia đôi (ĐK).

Bình luận (141)

  1. Lão Nông

    Đọc tâm sự của Thuong Nguyen tôi rất xúc động. Tôi hiểu Thuong Nguyen là người chân thành, luôn có trước, có sau, không tùy tiện theo cảm hứng nên cũng chẳng "giận" đâu. Mong 2 bác nhà nguôi ngoai phần nào để luôn có sức khỏe, vui vầy cùng con cháu.

    Thuong Nguyen đã có một phần cảm nhận ngắn gọn mà rất hay và ấn tượng về bài hát. Mong Thuong Nguyen thường xuyên chia sẻ cảm nhận với mọi người ở đây nhé.

  2. SaoThuy1949

    Bài viết của Thuong Nguyen thật cảm động, nhiều câu làm tôi thắt lòng, vì tôi cũng ở trong tình cảnh có người thân ngã xuống trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc. Đã mười năm nay tôi bỏ cuộc sau ba mươi năm lăn lóc trên từng tấc đất Tây Ninh và một vùng đất Căm Pu Chia tìm hài cốt em trai , đứa em trai trẻ mãi tuổi 21 ... Khi nghe và hát những bài ca đi cùng tháng, tôi thấy như có em tôi, có cha chú tôi, và có cả tôi trong đó, đã toàn tâm toàn sức vì sự bình yên của đất nước này. Tôi cám ơn các nhạc sĩ và các ca sĩ đã nuôi dưỡng trong lòng tôi những tình cảm sâu nặng với mảnh đất quê hương, mảnh đất đã ôm ấp xương máu của người thân mình. Cám ơn Lão Nông đã hát bài này thật xúc động, hào sảng, thật hay.

  3. Thuong Nguyen

    Chào bác Lão Nông và các bác,

    Nhận quà của bác Lão Nông đúng dịp em đang lang thang dọc mạn Bắc Cạn, Cao Bằng, Lạng Sơn đẹp diệu vợi. Sau đó lại tiếp tục một chuyến công tác dài nữa nên dù đã xài quà của bác nhiều lần, nay em mới có thể gửi lời cám ơn bác. Được bác thực hiện bản thu và tặng theo yêu cầu mà sau gần 4 tháng mới cám ơn thì quả thật là một lỗi quá lớn! Biết là bác không trách đâu, nhưng em vẫn có lời, mong được bác rộng lượng!

    Thực ra sau chuyến đi Bắc Cạn, Cao Bằng, Lạng Sơn đó, em đã định vào chia sẻ với bác Lão Nông và các bác ngay, nhưng rồi lại vội vàng về quê thắp nhang cho anh trai em nhân dịp 27/7 (thay vì lên Bình Phước viếng mộ anh mỗi dịp này nếu ở Sài Gòn). Thắp nhang cho anh trai tại quê mỗi lần có dịp về bên bố mẹ cũng là một cách làm em thực sự yên lòng khi không thể viếng anh tại nghĩa trang nơi anh đang an nghỉ. Bài hát - món quà của bác Lão Nông đã như một lời nhắc, dù em chẳng quên bao giờ, về người anh trai của mình và hàng triệu người con nước Việt đã ngã xuống trên mảnh đất này. Em đã mở bản thu của bác Lão Nông cho bố mẹ em nghe trong ngày 27/7, trước bàn thờ của anh trai em và em nghĩ rằng, khó có cách nào sử dụng món quà một cách ý nghĩa hơn, bác Lão Nông nhỉ?

    Nhạc sỹ Phạm Minh Tuấn đã mở đầu tác phẩm này bằng một câu quá buồn, quá ám ảnh nhưng cũng quá chính xác về đất nước mình và những cuộc chiến dài đằng đẵng "Có một bài ca không bao giờ quên, là lời đất nước tôi chẳng phút bình yên". Tiếp đến, cả bài hát là những ca từ thật đẹp, đầy những day dứt khắc khoải, tạo mạch cảm xúc dồn dập, đi thẳng vào lòng người và trụ lại ở đó. Không phải bài hát hay nào cũng được nhắc đến thường xuyên, nhưng chắc bác Lão Nông và các bác cũng đồng ý rằng "Bài ca không quên" là một trong những tác phẩm nhạc cách mạng có sức sống lâu bền nhất, được hát, được phát một cách thường xuyên nhất khi đất nước đã ở thời bình, khi chiến tranh đã lùi xa...

    Không cần phải bàn thêm gì về bài hát này, vì bác Lão Nông và các bác đã đề cập, đã phân tích quá đủ đầy, em chỉ muốn nói đến cảm xúc của mình về một câu đặc biệt trong bài hát, đó là câu "làm bạn cùng trăng, ngồi ôm súng ngắm sao khuya". Hình ảnh người chiến sỹ giữa bom rơi đạn nổ, giữa sự sống và cái chết sao lại có thể đẹp, có thể tình đến vậy! Nhạc sỹ Phạm Minh Tuấn đã thực sự thành công khi khắc họa chân dung người lính bằng hình tượng đẹp đẽ này, một hình tượng chắc chắn chỉ có thể đi cùng với một lý tưởng của cả một thời đại. Cùng với câu thơ của Chính Hữu "đầu súng trăng treo", câu hát này đã luôn làm bố mẹ em thổn thức mỗi khi nghe vì nhớ đến đứa con trai đầu. Hình như cũng đã có dịp em tâm sự với các bác rằng, trong chặng đường hành quân từ Quảng Trị vào Đắc Nông, Bình Phước; giữa rừng Trường Sơn đại ngàn vào đúng một đêm rằm, anh trai em đã thư về cho bố mẹ em và viết rằng "đêm nay nằm nhìn trăng qua kẽ lá mà lòng con nhớ nhà vô tận". Chỉ vài tháng sau lá thư đó, anh trai em đã vĩnh viễn ra đi và để lại trong lòng bố mẹ em một vết thương quá lớn về đứa con trai mãi mãi tuổi 19 với biết bao hoài bão phải nằm lại chiến trường. Dù ít nhắc đến "Bài ca không quên" mà thường đề cập bài "Lá đỏ"- bài hát mà mẹ em nghĩ tác giả như viết riêng về con trai mình- sau hơn 40 năm mẹ em vẫn luôn kể về những câu trong thư của con trai tả đêm trăng trên đường hành quân làm dậy lên nỗi nhớ mẹ cha, nhớ quê hương, nhớ nhà mà tuyệt nhiên không một lời nào về nỗi vất vả, gian lao của cuộc chiến. Hẳn là những lúc nói về điều đó, bà phải nhớ đến câu hát kia và những giai điệu, những ca từ của "Bài ca không quên"…

    Bố mẹ em hiện đang ở Sài Gòn và bố em cũng mới ra viện sau một cơn bệnh nặng. Dù sức khỏe còn nhiều vấn đề, ông đã yêu cầu được lên viếng mộ con trai ngay. Vì công việc bận rộn, em đã không thể đưa bố mẹ em lên Bình Phước, thay vào đó, chỉ có các chị gái và các cháu của em thực hiện việc này. Chuyến đi mới chỉ thực hiện ngày hôm qua, và cũng chính vì nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mẹ sau chuyến đi, em đã nhớ đến món quà của bác Lão Nông, nhớ đến trang nhạc, nhớ các bác và lại có đôi dòng lan man này…

    Năm 2018 lại sắp qua. Mỗi mốc thời gian trôi đi là một lần nhìn lại và suy ngẫm… Mong sớm được nhận các món quà tiếp theo của bác Lão Nông, sớm được đọc những chia sẻ, những cảm nhận của các bác. Chúc các bác luôn dồi dào sức khỏe và mọi sự an lành!

  4. Lão Nông

    Bác Ngọc Thạch và các bác ơi, tôi đã hứa rằng sẽ gửi "quà" tạ ơn bác Ngọc Thach vì đã "lao tâm, khổ tứ" cho 2 vụ thẽ thọt hỏi các nghệ sĩ Bích Việt và Tuyết Thanh để làm sáng tỏ lối hát của Cẩm Vân và tên thật của nghệ sĩ Thương Huyền. Vâng, "quà nghèo chỉ có lời ca" (đúng dư lời ca trong bài hát xưa Giã từ mà các bác vừa "tám" rất sôi nổi ấy), là giọng hát của 2 nghệ sĩ Lê Hằng và Trịnh Quý trong Trước ngày hội bắn, bản thu thanh đầu tiên vào tháng 5 năm 1962 với phần đệm bằng đàn phong cầm rất mộc mạc.

    Các bác đã nghe rất nhiều lần Trước ngày hội bắn trên sóng phát thanh VOV mấy thập niên trước với bản thu đã có trên trang mình và chắc nhiều người nghĩ rằng đó là bản thu đầu tiên của Lê Hằng và Trịnh Qúy nhưng thực ra bản thu với phần đệm của dàn nhạc với đủ khèn, sáo đó lại là bản thu sau này của họ, được thực hiện vào đầu thập niên 70, các bác ạ.

    Không biết các bác cao niên Ngọc Thạch, Nguyễn Viết Thạch và các bác khác đã từng nghe và còn chút ký ức nào với bản đệm accordion này không?

    Trước ngày hội bắn (Trịnh Quý) do Lê Hằng và Trịnh Quý song ca

    http://baicadicungnamthang.net/bai-hat/truoc-ngay-...

  5. Lão Nông

    Rockhangthan ơi, bài toán này quá dễ mà. Đó là giọng lĩnh xướng của anh Doãn Thịnh đấy (chắc chắn 100%). Tôi mà sai thì Rock muốn xử kiểu gì thì xử, tùy thích, nhé.

    Bác Ngọc Thạch đưa về trang mình cứ yên tâm ghi thông tin là Doãn Thịnh cũng hợp ca Đoàn CN Đài TNVN, bác nhé. Bản này chắc thu âm đầu thập niên 60, các bác ạ.