Vẳng từ quê mẹ (Tình ca 2)

Đóng góp: ThanhHaiNam
VẲNG TỪ QUÊ MẸ


Đây còn đây! Sông núi xưa vẫn đẹp
Như tình em chung thủy đợi tháng năm chưa hề nhạt phai 
Quê hương dù bóng đêm còn che mờ nửa trời 
Nhưng trái tim yêu đời, sáng như ánh dương ngời ngời.

Cho dù sao dời vật đổi 
Cho dù núi lấp sông ngăn 
Nguyên niềm tin tưởng lòng mang 
Khói lửa đấu tranh cháy bùng 
Mơ ngày cùng chung nhau chắp cánh chim đại bằng.
Nối liền tình ta trên Tổ quốc mênh mang.

Tâm hồn em tung mở rộng như đại dương
Buồm đã căng gió lộng hướng về một bờ quê hương
Ngân lên dù sống chung cùng quân thù ác tàn
Đau khổ không quy hàng đáng soi đức tin ngời rạng.

Ơn dài quê mẹ nặng mang
Khắp từ tấc đất hiên ngang
Em nguyện gây cả mùa xuân trên vườn hoa dẫu héo tàn
Mở lòng cùng tung theo bướm, bướm bay giăng hàng.
Ơ.. ngắm nhìn trời xanh trên Tổ quốc mênh mang...


Bình luận (0)