Sống mãi với Thu vàng

Đóng góp: Thanh Giang
SỐNG MÃI VỚI THU VÀNG


Có một ngày Thu Đại tướng xa rồi
Võ Đại tướng ơi!
Hàng triệu người tim thắt, lệ rơi
Thương tiếc lắm! Một con người huyền thoại
Đức, Dũng, Trí, Nhân... Ông thành vĩ đại
VÕ tướng một đời (mà) đậm những chất VĂN!
Trong tiết Thu nghe nhè nhẹ bước chân,
Của dòng người đi trên đường Hoàng Diệu,
Nối nhau, nối nhau, thành muôn, thành triệu.
Bao tiếc thương (cứ) rực nén hương nồng.
Như cảnh Thu buông khắp núi sông
Có cánh lá rơi! Buồn vì Ông mất;
Có nắng chiều Thu, thương Ông se sắt;
Có những mênh mông
Nỗi thành kính không cùng...
Dân tộc tôn vinh Ông là Anh hùng;
Thế giới ngợi ca Ông là kiệt xuất.
Ông đã thành Tiên! Không bao giờ mất.
Những vinh quang sống mãi với Thu vàng!

Bình luận (0)