Nhớ chầu văn đêm hội

Đóng góp: Thanh Giang
NHỚ CHẦU VĂN ĐÊM HỘI


Chầu văn (chứ) chầu văn đêm hội mùa em hát gọi ai
Để anh, để anh tan hội rồi, tan hội rồi nhớ lắm người ơi! 

Trong ánh đèn hội đêm anh lắng nghe em hát chầu văn
Làn môi xinh như hoa cứ gọi về từng câu thương nhớ
Câu hát nhịp đò đưa, mà lòng anh sóng vỗ
Khăn áo em rộn ràng lượn bay theo đôi cánh tay tiên.
 
Bên phím đàn nhặt khoan tiếng hát em xao xuyến cả vầng trăng
Điệu dân ca mênh mang thắm tình đời buồn vui da diết
Câu hát tự ngày xưa, giờ lặng nghe mới biết:
Đi mấy chặng đường đời chưa qua hết làn chầu văn.
 
Người ơi! Mỗi lời ca sao ngọt ngào thắm thiết lòng nhau
Có phải em sinh từ quê lúa, nơi có rặng tre ngà uốn quanh
Nơi có cây đa, sân đình, bến nước
Đất phù sa ngàn năm chung thủy dịu hiền 
Bao cô gái ớ ơ xinh đẹp tựa cô Tấm ngày xưa.
 
Tàn đêm (chứ) tàn đêm tan hội là xa nhau rồi đây
Biết rằng mai ngắm vầng trăng sáng
Anh sẽ lại mơ người hát văn, mơ thấy con sông trong lời em hát
Cứ ngả nghiêng, bập bênh theo điệu chèo đò
Và lòng anh vẫn nhớ, vẫn nhớ ớ ơ ơ chầu văn dưới trăng ngà...

Bình luận (0)