Mưa xuân

MƯA XUÂN

Bữa ấy mưa Xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.

Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ tới anh.

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chẳng thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa Xuân cũng lỡ làng!


Bài thơ gốc:

MƯA XUÂN
(Nguyễn Bính)

Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

Bữa ấy mưa Xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.

Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!

Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa Xuân cũng nhỡ nhàng!

Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

Bữa ấy mưa Xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: “Mùa Xuân đã cạn ngày”.

Anh ạ! Mùa Xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?

 

Bình luận (12)

  1. T Minh
    Cảm ơn bác Danmoi, bác Nguyễn Viết Thạch đã giải thích thắc mắc của T Minh. Nhà thơ Nguyễn Bính đã đưa câu "năm tao bảy tuyết" vào bài này thật tài tình, T Minh thấy câu thơ đó hay hơn, thơ hơn. Nếu viết là "năm lần bảy lượt anh hò hẹn. Để cả mùa xuân cũng lỡ làng" thì dân dã quá, mất đi sự thi vị đúng không ạ?
    Bác Danmoi kính mến! T Minh đã ra cửa hàng bán nhạc cụ ở số 1A Hàng Mành rồi ạ, cửa hàng đó cách nhà T Minh có mấy phố ngắn nên đi bộ một đoạn là đến nơi. Tuy nhiên để thực sự nghe được tiếng đàn thì chưa vì T Minh không có may mắn như bác Yêu Nhạc gặp được ông Tây biểu diễn đàn môi cho nghe nhưng bù lại T Minh đã cầm, ngắm thử đàn môi thoải mái và điều đặc biệt là được ăn một bữa bún chả Hàng Mành no nê. Hi hi hi.
  2. Nguyễn Viết Thạch
    Nguyễn Viết Thạch
    Bạn T Minh thân mến! Cảm ơn bạn đã hỏi thăm. Nhân có mấy chữ bạn hỏi, tôi đã tra lại từ điển Hán - Việt của Thiều Chửu. Về chữ "tao" (cả tự dạng và ý nghĩa) thì đúng như bác danmoi giải thich. Nó có 3 nghĩa chính: 1- "Gặp", vô ý mà gặp nhau thì gọi là "tao", chẳng hạn "tao ngộ". 2- "Vòng", chẳng hạn các cụ dặn buộc lạt phải buộc 2 tao nghĩa là phải được 2 vòng mới xoắn. 3- "Lượt". Trong bài này chữ "tao" hiểu theo nghĩa thứ 3 là "lượt". Còn chữ "tuyết" thì tôi không dám quả quyết, nhưng cách giải thích của bác danmoi tôi thấy hợp lý. Có thể coi chữ "tuyết" là phát âm chệch của chữ "tiết". Phàm sự gì có đoạn có mạch đều gọi là "tiết", chẳng hạn "chương tiết", "tiết mục", "tiết tấu", hoặc 24 tiết của 1 năm,... Vậy "năm tao bẩy tuyết" hiểu là "năm lần bẩy lượt" là đúng đấy bạn ạ.
    @bác danmoi: tôi thấy bác ngoài kiến thức rộng, bác còn nghiên cứu cả ngôn ngữ và chữ Hán nữa. Mong được trao đổi thường xuyên để được học thêm từ bác.
  3. danmoi
    @T Minh: Tao ( 遭) có các nghĩa: gặp, lượt, chuyến; tuyết ở đây là cách nói chữ tiết (節)- thời tiết, đông tiết. Đúng như bạn hiểu, năm tao bẩy tuyết có nghĩa là năm lần bẩy lượt (anh hò hẹn), là cách nói chữ ngày xưa.
    PS: bạn T Minh thử đàn môi ở 1A Hàng Mành rồi nhỉ.
  4. T Minh
    Giọng chị Tân Nhàn tha thiết quá. Lời kết của bài hát thật buồn, không biết chàng trai đáng thương hay đáng giận? Có thể vì bận công việc hay bị ốm? mà cũng có thể chàng đã quên lời hẹn với cô gái rồi nên đã "để cả mùa xuân cũng lỡ làng".
    Kính thưa bác Nguyễn Viết Thạch, bác Danmoi và các bác khán thính giả! T Minh có một thắc mắc rất mong các bác giải đáp giúp. Trong lời thơ có cấu:
    "Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
    Thế mà hôm nọ hát bên làng
    Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
    Để cả mùa xuân cũng lỡ làng!"
    Vậy, nghĩa của câu NĂM TAO BẢY TUYẾT có phải là năm lần bảy lượt không ạ? Xuất xứ câu này là ở đâu ạ?
    Cảm ơn các bác và kính chúc các bác có những ngày nghỉ lễ vui vẻ, hạnh phúc.
    T Minh rất vui được gặp bác Nguyễn Viết Thạch, lâu lắm mới thấy bác lên mạng.
  5. toquocghicong
    hehe.... BQT bốc phét bẩu ra tết có mục thơ mừ giờ chẳng thấy thơ đâu