Lá đỏ

Bản nhạc

LÁ ĐỎ

 
Gặp em trên cao lộng gió
Rừng Trường Sơn ào ào lá đỏ.
Em đứng, đứng ở bên đường
Như quê hương, vai áo bạc quàng súng trường.

Đoàn quân vẫn đi vội vã
Bụi Trường Sơn nhoà trong trời lửa…ớ…ờ
Chào em! em gái tiền phương ơi em gái tiền phương.
Hẹn gặp nhé… giữa Sài Gòn!

Chào em! em gái tiền phương ơi em gái tiền phương.
Hẹn gặp nhé… giữa Sài Gòn.

 

Bình luận (14)

  1. ViệtHà

    cảm ơn bạn Ngày mới, bình luận của mình ko có gì chuyên nghiệp đâu, chỉ là cảm xúc và những rung động thực tâm như được "kích hoạt" bởi bài hát thôi ^^

  2. Ngày mới

    Chào bạn Việt Hà bình luận rất chuyên nghiệp

  3. ViệtHà

    lúc còn nhỏ lắm mình có nghe người lớn hát bài này nhưng khi ấy mình cũng chỉ nhớ đc mấy từ trong câu hát "em gái tiền phương... ơi gái tiền phương" thế mà đã thấy thích lắm, ê a hát theo dù chưa hiểu gì, gần đây mình đc xem chg trình Giai điệu tự hào tháng 2/2014 thì đã đc nghe trọn vẹn bài hát Lá đỏ, từ đó mà hình dung ra câu chuyện gặp gỡ của các anh chị chiến sỹ giải phóng trên đường Trường Sơn ác liệt. Mình cảm thấy lời ca, giai điệu của bài hát vừa ấm tình đồng chí vừa sáng ngời lý tưởng Đấu tranh cứu nước. Đối với mình, âm nhạc cách mạng luôn là phần ký ức thiêng liêng nhất đưa mình trở về với những giá trị tinh thần cốt lõi: Đồng bào và Tổ Quốc.

  4. Ngày mới

    Bài hát này trước đây ở miền nam truyền thanh xã phát nhạc hiệu của đài rất hay mà tìm không thấy đâu, loanh quanh vào đây bắt gặp thật may mắn xin cảm ơn BQT

  5. Thuong Nguyen
    Bác ThanhHaiNam ơi, những gì bác viết thật xúc động, cám ơn bác thật nhiều về những chia sẻ và quan tâm. Đọc những gì bác viết, em hiểu rằng bác là người cũng đã gắn tuổi trẻ của mình với thời kỳ thiêng liêng đó.

    Em luôn có cảm giác nghèn nghẹn rất khó tả mỗi khi ai đó nhắc về Trường Sơn. Nơi đó đã khắc ghi nỗi đau mất mát của biết bao gia đình Việt, trong đó có gia đình em khi người anh trai của em - người được cả gia đình, dòng họ kỳ vọng, đã ngã xuống. Bố mẹ em chẳng bao giờ thôi nhắc về Trường Sơn, về đứa con trai của mình. Lịch sử và thế hệ sau này không được phép quên lãng, dù chỉ là một khoảnh khắc, cái thời “xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mỹ” thiêng liêng ấy, phải không bác? Có đứng giữa Nghĩa trang Trường Sơn, giữa Thành cổ Quảng Trị mới thực sự hiểu được đất nước này đã phải trải qua mất mát hy sinh to lớn thế nào.

    Em đã đọc bài “Xin ép chặt chiếc lá đỏ trong trái tim mình” ngay từ lúc bác mới đưa lên, bác ạ. “Bài ca đi cùng năm tháng” là trang nhà trên máy tính của em mà. Bạn Quỳnh Trâm có phải là thành viên của trang mình không bác? Bài viết xúc động quá. Làm sao có thể không yêu người nhạc sỹ-nhà thơ này được! Giữa đại ngàn Trường Sơn hung vĩ, những câu thơ của Nguyễn Đình Thi đã gửi gắm trọn niềm tin của Tổ quốc vào ngày thắng lợi, thật hào hùng mà vẫn chứa chan tình cảm. Điều này cũng đã được nhạc sỹ Hoàng Hiệp chuyển tải trọn vẹn vào tác phẩm âm nhạc của mình. Em sẽ đọc bài này cho bố mẹ em nghe như đã đọc những chia sẻ của bác và bác lunaxonse.

    Em và tất cả thành viên khác biết ơn bác và các bác trong Ban Quản trị, Ban Biên tập thật nhiều vì đã tạo ra và duy trì trang nhạc tuyệt vời này. Nói bao nhiêu cũng không đủ vì tác dụng rất lớn của trang nhạc giữa thời buổi mà các giá trị truyền thống ngày càng trở nên mai một, chưa được đặt đúng vị trí xứng đáng phải có. Chúc các bác thật nhiều sức khoẻ và hạnh phúc!