Khi tóc thầy bạc trắng

Bản nhạc

KHI TÓC THẦY BẠC TRẮNG

Sáng tác: Trần Đức
Trình bày: Nhạc sĩ Trần Đức
****************************

 

Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh.
Khi tóc thầy bạc trắng, chúng em đã khôn lớn rồi.
Thời gian trôi mau, cầu kiều thầy đưa qua sông.
Tuổi ấu thơ như hoa nở dưới mái trường.

Một con đò sang ngang, ôi lòng thầy mênh mang.
Cho em biết yêu cánh cò trong câu ca dao.
Cho em biết yêu bông trắng, ăn cơm vàng của cô Tấm ngoan
Và cho em yêu ai hai sương một nắng để làm nên lúa vàng.
Bài học làm người em vẫn nhớ ghi : “Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy”.

Bình luận (3)

  1. ThanhGiang

    Hình ảnh mái tóc bạc của người thầy đã đi vào âm nhạc như một hình ảnh kinh điển trong cảm hứng xây dựng hình tượng người thầy trong lòng học trò. Bài hát Khi tóc thầy bạc trắng nằm trong nguồn cảm hứng vô tận đó. Rất nhẹ nhàng, mộc mạc, bài hát bắt đầu bằng phép so sánh, khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh, khi tóc thầy bạc trắng thì chúng em đã khôn lớn rồi.

    Thời gian như nước chảy qua cầu, không chờ đợi, thầy vẫn miệt mài làm người chở đò – chở bao nhiêu thế hệ học trò qua con sông lớn – con sông của trường học, trường đời, để các em biết "Yêu cánh cò trong câu ca dao/Cho em biết yêu bông trắng, ăn cơm vàng của cô Tấm ngoan/Và cho em yêu ai hai sương một nắng để làm nên lúa vàng/Bài học làm người em vẫn nhớ ghi: "Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy".

    Phải, dù thành danh, tài cao học rộng, hay vô danh với những công việc bình thường, bài học để làm Người trên hành trình của mỗi chúng ta, chỉ gói gọn trong "Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy" – Sáu chữ ấy tưởng như ngắn gọn nhưng để sống cho vẹn tròn thì không hề dễ dàng gì.(st)

  2. ThanhHaiNam
    ThanhHaiNam Biên tập viên

    Những học trò thành đạt đều nhớ ơn thầy cô và họ đã trả ơn thầy bằng những việc làm hiếu nghĩa, thăm hỏi, động viên về cả tinh thần, vật chất. Riêng nhà báo, Nghệ sĩ ưu tú Trần Đức lại trả ơn thầy bằng một bản nhạc.

    Bây giờ nhạc sĩ Trần Đức đã ở tuổi 74, nhưng ông vẫn luôn luôn nhớ đến cụ Nguyễn Đức Ninh - thầy giáo dạy văn thời kỳ nhạc sĩ đang học tiểu học ở thôn Cầu Quan, Trung Chính, Nông Cống (Thanh Hoá). Lên 10 tuổi, cậu bé Trần Đức tản cư ra vùng tự do Nông Cống. Tại đây, Trần Đức được thầy Ninh yêu mến, dìu dắt. Bài tập làm văn nào Trần Đức cũng được thầy cho điểm cao. Mỗi lần trả bài, thầy đều đọc cho cả lớp nghe làm mẫu để các bạn học tập chất văn của Trần Đức. Thầy Ninh còn mời Trần Đức đứng trước lớp đọc văn của mình cho các bạn nghe, bởi cậu có giọng đọc ấm, rõ ràng, gợi cảm. Thì ra trời đã phú cho anh có chất giọng ngay từ nhỏ rồi. Sau này ông là phát thanh viên của Đài Truyền hình Việt Nam, được Nhà nước phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú.

    Bài hát “Khi tóc thầy bạc trắng" lấy nguyên mẫu thầy Nguyễn Đức Ninh để làm “bệ tỳ" cho cảm xúc. Ấy là vào năm 1994, nhạc sĩ Trần Đức từ Hà Nội vào Thanh Hoá thăm thầy. Thấy thầy tóc đã bạc trắng như mây bông, ông không cầm được nước mắt. Năm 1994, trong cuộc vận động sáng tác về ngành giáo dục, hình ảnh thầy tóc bạc như màu phấn - những ca từ - từ ý nghĩ này theo giai điệu với liên tưởng quá khứ, hiện tại, đã ùa về thành một nhạc phẩm khó quên về người thầy: “Khi tóc thầy bạc trắng/ Tóc em vẫn còn xanh/ Khi tóc thầy bạc trắng chúng em lớn khôn rồi/... Thời gian trôi mau/ Cầu kiều thầy đưa qua sông/Tuổi thơ như hoa nở dưới mái trường/ Một con đò sang ngang/ Ôi lòng thầy mênh mang/... Cho em biết yêu bống trắng ăn cơm vàng của cô Tấm ngoan..."

    Bài hát thiết tha, thắm đượm tình thầy trò. Hát lên ai mà không xúc động, yêu thương, nhớ thầy đến chảy nước mắt.

    Nhà báo, nghệ sĩ ưu tú Trần Đức là tác giả của nhiều ca khúc viết cho thiếu nhi như: Mảnh vườn xinh, Mùa xuân tìm bạn, Đưa chú sang đường, Những bông hồng... Và các ca khúc cho người lớn như: Khúc tưởng niệm ở rừng, Ngọn lửa hồng cuối năm...

    LÊ BẢO ANH

  3. thanh nam
    hôm nay mình mới nghe nhạc sĩ này kể hoàn cảnh ra đời cảu bài hát . xúc động quá/