Huyền thoại mẹ

Bản nhạc

HUYỀN THOẠI MẸ

Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Thanh Tâm.
************************

 
Đêm chong đèn ngồi nhớ lại từng câu chuyện ngày xưa
Mẹ về đứng dưới mưa che đàn con nằm ngủ
Canh từng bước quân thù mẹ ngồi dưới cơn mưa
Mẹ lội qua con suối, dưới mưa bom không ngại
Mẹ nhẹ nhàng đưa lối, tiễn con qua núi đồi
Mẹ chìm trong đêm tối, gió mưa tóc che lối con đi

Đêm chong đèn ngồi nhớ lại từng câu chuyện ngày xưa
Mẹ về đứng dưới mưa che từng căn hầm nhỏ
Xóa sạch vết con về, mẹ ngồi với cơn mưa
Mẹ là gió uốn quanh, bên đời con thầm lặng
Trong câu hát thanh bình, mẹ làm gió mong manh
Mẹ là nước chứa chan, trôi giùm con phiền muộn
Cho đời mãi trong lành, mẹ chìm dưới gian nan.

Bình luận (2)

  1. Nguyễn Thanh
    Lời Bài Hát: HUYỀN THOẠI MẸ. Sáng tác:Trịnh Công Sơn. Trình bày: Thanh Tâm “Đêm chong đèn ngồi nhớ lại
    Từng câu chuyện ngày xưa
    Mẹ về đứng dưới mưa
    Che đàn con nằm ngủ
    Ngăn từng bước quân thù
    Mẹ ngồi dưới cơn mưa”
    “Mẹ lội qua con suối,
    Dưới mưa bom không ngại
    Mẹ nhẹ nhàng đưa lối,
    Tiễn con qua núi đồi.
    Mẹ chìm trong đêm tối,
    Gió mưa tóc che lối con đi.

    Đêm chong đèn ngồi nhớ lại
    Từng câu chuyện ngày xưa.
    Mẹ về đứng dưới mưa,
    Che từng căn hầm nhỏ
    Xóa sạch vết con về
    Mẹ ngồi với cơn mưa

    Mẹ là gió uốn quanh,
    Trên đời con thầm lặng
    Trong câu hát thanh bình.
    Mẹ làm gió mong manh.
    Mẹ là nước chứa chan,
    Trôi dùm con phiền muộn
    Cho đời mãi trong lành
    Mẹ chìm dưới gian nan.
  2. Nguyễn Thanh
    MẸ LÀ HUYỀN THOẠI SUỐT ĐỜI CON
    Mẹ như làn gió mát, như nước nguồn ngọt ngào - gió ấy, nước ấy là có thật, dịu dàng vô cùng nhưng cũng mong manh quá, chẳng thể nào ôm trọn được…

    Trên khắp dải đất hình chữ S này, đi đâu ta cũng bắt gặp dáng hình của mẹ. Từ vùng Việt Bắc gió ngàn - thủ đô kháng chiến là hình ảnh bà mé hồn hậu, động viên con đi đánh giặc. Sang đến dải đất miền Trung, không ai có thể quên những mẹ Tơm, mẹ Suốt “một tay lái chiếc đò ngang”… Về miền Nam bộ, hình ảnh “bà má Hậu Giang” bất khuất trước súng gươm kẻ thù vẫn mãi "sớm chiều in bóng".

    “Đêm chong đèn ngồi nhớ lại
    Từng câu chuyện ngày xưa
    Mẹ về đứng dưới mưa
    Che đàn con nằm ngủ
    Ngăn từng bước quân thù
    Mẹ ngồi dưới cơn mưa”

    Những câu hát cất lên ngọt ngào, tha thiết xuôi theo dòng hồi tưởng của đứa con về người mẹ yêu dấu. Người mẹ ấy không sinh thành ra con bằng máu rủ ruột mềm nhưng lại sinh con ra lần thứ hai khi âm thầm dưới mưa lạnh, che chở, bao bọc các con những tháng ngày kháng chiến cam go “che đàn con nằm ngủ, ngăn từng bước quân thù”.
    Hình ảnh người mẹ không quản ngại mưa bom bão đạn che giấu đùm bọc chiến sĩ dần được khắc hoạ rõ nét hơn bao giờ hết:

    “Đêm chong đèn ngồi nhớ lại
    Từng câu chuyện ngày xưa
    Mẹ về đứng dưới mưa
    Che đàn con nằm ngủ
    Ngăn từng bước quân thù
    Mẹ ngồi dưới cơn mưa”
    Có ở nơi đâu mà tình mẹ lại giản dị mà nồng ấm đến vậy? Mẹ không chỉ là người bao bọc che chở con mà còn là đồng chí, đồng đội của con. Những ngày tháng mẹ gian khổ, vất vả dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù khi “nhẹ nhàng đưa lối” “tiễn con qua núi đồi”, khi lặng lẽ “chìm trong đêm tối" - mẹ nhỏ bé quá mà tình thương của mẹ, sức mạnh của mẹ thì chẳng thử thách nào, kẻ thù nào tiêu diệt nổi, nhất là khi mẹ rướn mình bảo vệ con.

    “Mẹ là gió uốn quanh
    Trên đời con thầm lặng
    Trong câu hát thanh bình
    Mẹ làm gió mong manh
    Mẹ là nước chứa chan
    Trôi dùm con phiền muộn
    Cho đời mãi trong lành
    Mẹ chìm dưới gian nan”

    Những việc làm giản dị mà ấm áp tình cảm của mẹ chỉ có thể ví “mẹ là gió uốn quanh/ Mẹ làm gió mong manh/ Mẹ là nước chứa chan”. Ca dao tục ngữ vẫn sử dụng lối so sánh ấy bởi làm sao có thể đong đếm được công lao của mẹ? Bởi mẹ như làn gió mát "uốn quanh" vuốt ve, chở che, an ủi, như dòng nước ngọt ngào trong nguồn mãi chảy tưới mát cả cuộc đời con, và nước ấy - gió ấy là có thật, dịu dàng vô cùng nhưng cũng mong manh quá, chẳng thể nào ôm trọn được…

    Cũng như những hi sinh thầm lặng của mẹ vậy - sự hi sinh ấy chẳng thể đong đếm, cũng không cách nào đền đáp cho nổi, mẹ lúc nào cũng "chứa chan" - là nơi thanh bình nương náu, nhưng cuộc đời mẹ "chìm dưới gian nan" để đời con được mãi trong lành - nghĩ đến điều ấy, có ai không khỏi chạnh lòng, nhớ đến dáng hình lặng lẽ của mẹ mà xót xa vô ngần - "nước mắt chảy xuôi" - Điều ấy có lúc nào nào thay đổi?

    Ai đó từng nói: nhạc Trịnh Công Sơn là tiếng lòng cảm thông về những kiếp người được kể dưới dạng những nốt nhạc đầy chất thơ, “Huyền thoại mẹ” cũng chính là một trong những vần thơ mà ấm tình cảm ấy. Và cứ mỗi năm đến ngày phụ nữ Việt Nam, chúng ta lại cùng nhớ về người mẹ yêu dấu, về những người mẹ giản dị nhưng đã trở thành huyền thoại - "Huyền thoại mẹ"

    “Đêm chong đèn ngồi nhớ lại
    Từng câu chuyện ngày xưa…”
    Thanh Tâm