Giá em đừng yêu anh

Đóng góp: ThanhHaiNam
GIÁ EM ĐƯNG YÊU ANH
Giá em đừng yêu anh
Bằng tình yêu vội vã
Như màu xanh chiếc lá
Chìa vội ra khỏi cành.

Giá em đừng yêu anh
Thiết tha nhiều đến vậy
Như lời nói đưa đẩy
Trong những đêm hẹn hò.

Anh yêu em suốt đời
Bằng tình yêu không nói
Anh đi dài năm tháng
Để mình em đợi chờ.

Đừng yêu anh bao giờ
Hai phương trời bão nổi
Biết lòng em bối rối
Con tằm dứt lứa tơ.

Đừng yêu anh làm gì
Chiến tranh dài lắm đấy
Chờ anh nhiều như vậy
Mùa Xuân nào chịu yên.

Anh muốn để em quên
Như chưa hề hò hẹn
Như thuyền chưa đến bến
Em đợi anh làm gì.

Anh sẽ còn phải đi
Đến chân trời bão nổi
Bảo vệ cuộc đời mới
Của Tổ quốc yêu thương.

Anh sống nơi chiến trường
Bằng tình yêu đồng chí

Ôm bạn mình yên nghỉ
Nước mắt tuôn đầm đìa.

Cái hèn yếu hay lừa
Kẻ nào buông vũ khí
Nước mắt thương đồng chí
Nâng cuộc đời anh lên.

Kết:
Giờ có thể yêu em
Rất công bằng, sòng phẳng
Hai phương trời đầy nắng
Đợi anh về nghe em.

Giờ có thể yêu em
Đắm say và nồng thắm
Hai phương trời rực sáng
Đợi anh về em nghe.

Bình luận (3)

  1. Ngọc Thạch

    Bác Đức Tuấn thông cảm, dạo này rét các bác ấy lẫn lộn anh với em nhiều lắm, hôm nọ bác Lão Nông cũng đánh Anh đến thăm em một chiều mưa, tôi thì mắc cái lỗi nhìn thấy bài các bác gửi đến là đăng, không tập trung xem ai là anh, ai là em.

  2. Đức Tuấn

    Tên bài hát là " Giá em đừng yêu em " hay " Giá em đừng yêu anh " hả bác Nguyễn Thanh ?

  3. ThanhHaiNam


    "...Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng
    Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay;
    (Thơ Phạm Tiến Duật)
    ·
    Nhạc sỹ Phạm Tuyên luôn để lại trong tôi những tình cảm đặc biệt. Không chỉ vì ông là người bạn thân của mẹ tôi, mà còn vì tài năng, tư cách, vì những bài hát của ông đã đi cùng chúng tôi suốt từ tuổi ấu thơ. Những năm gần đây, ông chịu những nỗi buồn lớn: Vợ mất, con gái mất, người cha của mình cũng chưa được trả về lịch sử nguyên vẹn như ông mong muốn..

    Thương ông, nhưng biết chẳng lời nào có thể an ủi,chia sẻ. Chỉ biết đi gửi tặng ông vài cuốn sách của tôi có bài viết về ông. Mong ông đọc, một chút chia sẻ với ông trong những chiều trống trải...

    Xin gửi qua đây một bài viết đã được nhiều báo, đài sử dụng những năm qua..

    "Anh yêu em suốt đời
    Bằng tình yêu không nói..."
    ...Ngày ấy, Sài Gòn mới giải phóng. Nhạc sĩ Phạm Tuyên đến với thành phố thân yêu này. Ông hết sức xúc động khi lần đầu được gặp gỡ những con người phóng khoáng, cởi mở, đặc biệt là những người chiến sĩ trẻ, quê Nam, quê Bắc đang hối hả trên đường đi làm nhiệm vụ…
    Từ nỗi xúc cảm ấy, nhạc sĩ đã ấn tượng ngay với một bài thơ còn tươi nguyên nét mực in trên báo Sài Gòn giải phóng:
    Anh ở trong này không có mùa đông
    Nắng vẫn đỏ, mận hồng đào cuối vụ
    Trời Sài Gòn xanh cao như quyến rũ
    Thật lạ kỳ là mùa đông phương nam
    Nhìn ra ngoài cửa sổ, quả thật trời Sài gòn xanh cao vời vợi, quyên rũ lạ thường .Cũng qua ô cửa sổ đó, nhạc sỹ trìu mến nhìn những người chiến sĩ trẻ quân phục xanh, ba lô con cóc khoác sau lưng đang đi giữa Sài Gòn với những niềm vui tràn trề, nhưng có lẽ cũng đang thương nhớ quê hương miền bắc đã xa cách bao năm để vượt Trường Sơn đi chiến đấu...
    Muốn gửi ra em một chút nắng hồng
    Thương cái rét của thợ cày thợ cấy
    Nên vẫn muốn chia nắng đều cho ngoài ấy
    Có tình thương tha thiết ở trong này…
    Bài thơ như sự một sự đồng tình, đồng điệu với tâm hồn người nghệ sĩ. Ông thấy xúc cảm trào dâng, và liền trong đêm ấy, nhạc sĩ đã thao thức phổ nhạc, trở thành bài hát Gởi nắng cho em nổi tiếng sau này. Và tên nhạc sĩ lần đầu gắn với tên một nhà thơ trẻ: Bùi Văn Dung, dù nhạc sỹ cũng chỉ biết đó là tên tác giả của bài thơ chứ không biết gì hơn về người đã sáng tác bài thơ này…
    Bài hát được thu thanh, được phát rộng rãi nhiều lần theo yêu cầu của bạn yêu âm nhạc đài phát thanh.Nhạc sĩ nhận được nhiều thư khen ngợi của công chúng. Nhưng có một lá thư đặc biệt làm ông xúc động: ấy là thư của Bùi Văn Dung , tác giả bài thơ, được gửi về từ một chiến hào biên giới Tây Nam. Nhạc sĩ không ngờ rằng, nhà thơ ấy lại là một chiến sĩ đang cầm súng.. Và trong lá thư gửi về cho ông, anh chỉ dám bày tỏ một nguyện vọng nho nhỏ: Nhờ nhạc sĩ can thiệp để vào một ngày bài hát được phát lại trên sóng đài cho anh và đồng đội nơi mặt trận cùng đón chờ nghe…
    *
    ...Một thời gian sau, tại nhà riêng của nhạc sĩ giữa lòng Hà Nội, có một chiến sĩ rụt rè gõ cửa. Nhạc sĩ đã hết sức vui mừng vì đó chính là Bùi Văn Dung - sau nhiều năm tháng đi chiến đấu ở phương nam, nay được về thăm gia đình. Đêm ấy, nhạc sĩ đã giữ Bùi Văn Dung ở lại, tâm dự cùng Dung bao điều về miền Nam sông nước, về nghệ thuật thi ca và về cuộc đời người lính... Khi ấy nhạc sỹ mới hay Dung nhập ngũ từ một làng quê Bắc Bộ, từ năm 67, vào Nam chiến đấu, suốt những năm tháng thanh xuân gắn bó với miền sông nước Nam bộ, với mảnh đất chỉ có hai mùa mưa nắng và kể như không bao giờ biết đến mùa đông…
    Cũng chính ở đây, trong mênh mang tiếng sông nước Cửu Long, hồn thơ trong Dung nảy nở, để rồi có một buổi trưa giữa Sài Gòn chang chói, chợt nghe đài báo miền Bắc đ mùa gió lạnh, anh bỗng nhớ da diết người vợ hiền bao năm cách xa mà viết nên lời…
    Sớm hôm sau trước khi chia tay, người chiến sĩ gửi gắm cho nhạc sĩ: "Sắp tới đây đơn vị em lại đi chiến đấu xa hơn anh Tuyên ạ, cũng chẳng biết sống chết thế nào… Những năm tháng qua cầm súng, em có viết được ít bài thơ, em muốn anh đọc giùm và lưu giữ giúp em...".
    Nhạc sỹ đón nhận cuốn sổ lưu giữ những vần thơ của Bùi văn Dung còn thoảng mùi khói súng, vừa thấy thiêng liêng vừa thấy nôn nao. Ông ôm người chiến sỹ vào lòng:"Thôi em đi, chân cứng đá mềm Dung nhé…"
    *
    Năm 1978, nhạc sĩ lại vào công tác ở miền Nam. Lòng ông hướng về những đoàn Thanh niên xung phong của TP.Hồ Chí Minh đang rộn rã khơi kênh, đào mương trên những mảnh đất khô cằn. Hơn lúc nào hết, những vần thơ của Dung gửi cho ông ngày ấy lại trỗi dậy, trong đó có một bài thơ mà từ chiến hào người chiến sĩ trẻ đã mở lòng đến với những dòng kênh :
    Con kênh ta đào chưa có nước chảy qua
    Chỉ có nắng mùa hè cháy bỏng
    Mồ hôi muối lưng áo em bạc trắng
    Con kênh ta đào chưa là con kênh xanh
    Trong một đêm lửa trại với các chiến sĩ Thanh niên xung phong, nhạc sĩ đã mang bài thơ này ra đọc, và được các bạn trẻ ở đây rất yêu thích.Có nhiều người còn chép cả vào sổ tay. Đêm sau, khi nhạc sĩ phổ xong thành bài hát, ôm ghi-ta bập bùng hát cho anh chị em nghe, lại càng được nhiệt liệt hoan nghênh. Và rồi những chàng trai, cô gái "Mồ hôi muối lưng áo em bạc trắng" này chính là những tâm hồn đầu tiên chắp cánh cho bài hát bay xa.
    Và bay xa hơn, tên người nhạc sĩ và chiến sĩ thêm gắn bó…
    *
    ...Thời gian trôi đi.Một mặt trận mới lại mở ra nơi những cánh rừng phía bắc.Có một đêm nơi biên giới, trong lờ mờ ánh trăng non đầu tháng, đang hành quân cùng những đoàn quân ra trận, nhạc sĩ bỗng nghe tiếng gọi: "Anh Tuyên". Một chiến sĩ chạy tới ôm chầm lấy ông: "Em đây, Dung đây. Đơn vị em vừa cấp tốc hành quân từ phía Nam ra"… Nhạc sĩ ôm chặt hơn người chiến sĩ, xúc động vì những năm tháng xa cách: "Thế Dung đã nghe "con kênh ta đào" chưa?"- "Có anh ạ. Cám ơn anh rất nhiều" - "Thế với sự kiện này, Dung có thơ mới không? Dung lại bỗng trở nên bẽn lẽn: "Em có viết được một bài. Anh đọc xem nhé". Người chiến sĩ trao vội bài thơ, xiết chặt tay nhạc sĩ một lần nữa, rồi hối hả chạy theo đơn vị về phía trước…
    *
    Đấy là một bài thơ tình của người lính, thổ lộ một tình yêu thầm kín, thiết tha: "Anh yêu em suốt đời, Bằng tình yêu không nói"… Và: "Chiến tranh dài lắm đấy/Chờ anh nhiều như vậy/Mùa xuân nào chịu yên?"
    Bởi lẽ:
    Anh sẽ còn phải đi
    Những phương trời bão nổi
    Lại một kẻ thù mới
    Hằm hè chốn biên cương…
    ...Bài thơ lại theo nhạc sĩ đi suốt chặng đường. Lòng ông biết bao xúc động. Ông như nghe rõ tiếng trái tim đập của Bùi Văn Dung, của những người lính.Và bỗng trong ông, những nét nhạc bay lên.Có lãng mạn quá không nhỉ?Ông bỗng tự hỏi mình. Và rồi tự trả lời:Chúng ta đã có rất nhiều hành khúc, nhưng với người lính nói riêng, với đất nước nói chung, chúng ta còn cần cả tình ca .Có phải thế không nhỉ?
    …Những lời thơ của người chiến sỹ vẫn cuốn ông đi. Thế rồi trong tiếng súng biên giới, "Giá em đừng yêu anh " hay "Tình ca của người chiến sĩ" ra đời. Nhân một lần ngồi tâm sự với những tướng lĩnh chỉ huy mặt trận, nhạc sĩ đã mạnh dạn hát. Những mái đầu bạc nghe xong đồng gật gù: "Rất tốt ông Tuyên ạ. Người chiến sĩ của chúng ta rất cần những tình ca như thế".
    Với sự đồng tình ấy, nhạc sĩ đã băng ngay về phía Bùi Văn Dung và đồng đội của anh, để hát cho họ nghe ngay giữa hai đợt súng nổ…"
    CLV (Châu La Việt)