Đợi nàng

ĐỢI NÀNG

Sáng tác: Phó Đức Phương
Trình bày: Xuân Ái – Tốp nữ Đoàn NT Cao Bằng.
************************************


Nàng a…….lới , mì slim mà vạ pí ơi! noọng a nỏ , thả căn pay
Hang chiêng , tềnh lẻ kéo ơi nàng à …nỏ ….
Nàng a lơi…. Bươn chiêng vằn pi mâứ ơi …. Byóoc a pông
Mùa Xuân mà , pi nẩy ..pa rưng byóoc ơi…nàng a nỏ…..

Gọi nàng a ơi! Qua núi, qua đèo, thiết tha nàng (à) nàng ơi!
Mùa Xuân , lá hoa nở, riêng anh thiếu nàng (à), nàng ơi!
Đợi nàng, nàng có hay , bao tháng, bao ngày đã qua rồi (à) nàng ơi…
Mùa Xuân này, vắng ai để ai héo hon (à)... nàng ơi!
Mùa Xuân này, vắng ai để ai héo hon (à)... nàng ơi!

Hẹn nhau mấy lần, vẫn trông chờ,  hay đã có ai. Đón rồi nàng ơi.
Thương nhau chín đợi, mười chờ… lời thề non còn đó.. Xin chớ…quên
Ai ơi có …hay chăng?
Đợi nàng, nàng có hay, bao tháng bao ngày đã qua rồi (à)….nàng ơi .
Mùa Xuân này vắng ai, để ai héo hon (à)… nàng ơi!…
Mùa Xuân này vắng ai, để ai héo hon (à)… nàng ơi!…

 

Bình luận (2)

  1. danmoi
    Chỉ còn Em và Anh, nàng ơi.
  2. danmoi
    Bây giờ đến vùng lễ hội nào ta cũng gặp tiếng loa công cộng phát tin chương trình lễ hội xen vào giữa là các bài hát đặc trưng cho lễ hội đó. Với lễ hội chợ Khau Vai năm chỉ có 1 lần, 1 ngày (26-27 tháng 3 âm) thì cũng không có ngoại lệ. Và đây, chính ca khúc “Đợi nàng” này không rõ từ bao giờ đã thành “Khau Vai ca”. Tuy hiên ở Khau Vai tiếng loa cũng không quá to đến khó chịu, đôi khi còn phải lắng tai nghe mới biết loa đang phát bài hát nào. Vượt quãng đường xa, quanh co uốn lượn qua bao triền núi đá, dốc lớn, dốc nhỏ tới chợ không ai bảo ai tất cả đều đi chầm chậm lại theo nhịp tiếng hát “Đợi nàng” buồn buồn vẳng ra từ vách núi dựng đứng mờ mờ sương chiều. Mọi người đều bước nhẹ, nói khẽ, cũng không phải là ai đợi ai cụ thể song nét mặt ai cũng tư lự nhìn quanh như tìm điều gì đó mà thực ra là không tìm, cứ đi 1 cách vô định…Khi đến chợ thì có tốp, có đoàn, nhưng khi tan chợ lại thấy họp đôi, có đôi trẻ, rất trẻ, chừng 17-18 tuổi thôi dừng chân, leo lên tảng đá lớn vẫn nhìn nhau nhỏ to mà không cần biết ai đi qua, ai hướng ống kính máy ảnh vào mình. Tày, Giáy, H’Mông, Lô Lô, Cờ Lao, Dao…đều như thắm hơn, tươi hơn, đẹp hơn trong những bộ trang phục nhiều màu truyền thống. Mặc phồn hoa với ai, ở đâu ta phải quyết định lấy số phận của ta. Dường như ở vùng biên cương xa xăm, núi thẳm rừng sâu vây quanh, con người chẳng còn thiếu gian khổ nào nữa cho nên cái chữ Tình nó nặng, rất nặng chăng? Ở đây anh không đưa em về dinh vì đơn giản là không có dinh nào cả, mà về với vách đá với bờ rào đá có hoa đào, hoa lê nở thắm mỗi độ xuân về. Anh đưa em về bên kia núi có dòng Nho Quế trong xanh, có nương ngô đang đợi bàn tay chăm sóc của em. Anh sẽ tấu lên điệu đàn môi cổ xưa rì rầm như gió đưa qua kẽ lá cây sa mộc, đưa em vào giấc nồng nàn. Chỉ còn Em và Anh.