Cảm xúc tháng Mười

CẢM XÚC THÁNG MƯỜI


Không thể nói trời không trong hơn
Và mắt em xanh khác ngày thường
Khi đoàn quân kéo về mùa Thu ấy
Nhịp trống rung ba mươi sáu phố phường.

Mẹ đứng hàng đầu rưng rưng nước mắt
Xốn xang mẹ thầm gọi các con
Anh chiến sĩ mến thương nhìn mẹ
Nghe niềm vui ấm cả tâm hồn.

Đêm, cái đêm rút qua gầm cầu
Anh, anh đã hẹn ngày mai trở lại
Sóng sông Hồng vỗ bờ hát mãi
Đỏ niềm tin là khúc khải hoàn ca.

Không thể nói trời không trong hơn
Và mắt em xanh khác ngày thường
Khi đoàn quân kéo về mùa Thu ấy
Nhịp trống rung ba mươi sáu phố phường.

Một sớm Thu trong đất thắm sao vàng
Năm cửa ô xoè năm cánh rộng
Đoàn quân về nhấp nhô như sóng
Những ngôi nhà dường muốn cao thêm.

Tháng mười ấy là khúc ca xanh
Khúc ca mở những chiến công đầy
Ôi Thăng Long, Đông Đô, Hà Nội !
Nghìn năm vẫn một trái tim này……..

 

Bình luận (15)

  1. Phạm Nhượng

    xin cám ơn tác giả, nếu có bản sheet này cho xin ạ : phamtiennhuong@gmail.com

  2. thuychi

    Cảm ơn bac Thanh hải Nam,bac Quang Dũng đã đông viên. Chúc các bác và gia đình hạnh phúc an khang thịnh vượng,chào các bác.

  3. thuychi

    Một tác phẩm kinh điển ,NS Nguyễn Thành đã dùng các cung bậc, tiết tấu của âm thanh phô diễn lại khung cảnh hạnh phúc đẫm nước mắt của đồng bào ta.Khi đoàn quân chiến thắng tiến về giải phong Thủ Đô.

    Truyền cảm,ấn tượng hơn khi nền nhạc được thể hiện với chất giọng gần gũi,tự nhiên như hơi thở của cuộc sống,nhịp đập bồi hồi của con tim,ấm áp dịu êm như long Mẹ hiền của nghệ sĩ Kiều Hưng.

    Cảm xúc tháng mười,chứng tích hào hùng của đất nước,một ca khúc CM mà dầy ắp tình người,Tổ Quốc ta con người Việt Nam ta ,đẹp hơn cao cả hơn khi Cảm xúc tháng mười ngân vang.

  4. khoaminhnguyen1073
    khoaminhnguyen1073
    Cháu đã bật khóc khi nghe chú Kiều Hưng hát bài hát này ! Giọng hát truyền cảm đến lạ kỳ của chú đã lay động biết bao con tim yêu dòng nhạc Cách mạng – trong đó có cháu. Cảm ơn Nghệ sỹ Kiều Hưng ! Chúc chú dồi dào sức khỏe ! Tiếng hát của Chú còn vang mãi, vang mãi, vang mãi....... trong tâm hồn cháu…
  5. ThanhHaiNam
    ThanhHaiNam Biên tập viên

    Nguyễn Thành sinh năm 1928, mất năm 2002, quê ở Hà Nam nhưng sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Có lẽ, chính điều đó có ảnh hưởng rất lớn đến những tác phẩm của ông, nhất là ca khúc “Cảm xúc tháng mười” ông viết cách đây đã hơn 30 năm, phổ thơ của Tạ Hữu Yên, một nhà thơ có duyên với âm nhạc bởi rất nhiều tác phẩm của ông đã được các nhạc sỹ phổ nhạc.
    Trong một bài viết trên Báo Nhân dân cách đây không lâu, nhà thơ Tạ Hữu Yên đã kể lại những kỷ niệm đặc biệt khi ông và Nguyễn Thành “thai nghén” và cho ra đời “Cảm xúc tháng mười”. “... Năm 1974, Tạ Hữu Yên và Nguyễn Thành cùng công tác với nhau ở Phòng phát thanh binh vận thuộc Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam.
    Đã 20 năm trôi qua nhưng không khí ngày giải phóng Thủ đô vẫn mới nguyên trong ký ức của đại úy Tạ Hữu Yên và thượng úy Nguyễn Thành. Lúc đó lại đang có cuộc thi viết về đề tài Hà Nội. Hai chàng sỹ quan trẻ rủ nhau cùng sáng tác một bài hát chào mừng ngày giải phóng Thủ đô. Đêm đó, trên một căn gác hai trong tập thể quân nhân thành Hà Nội, Tạ Hữu Yên đã làm xong trọn vẹn bài thơ, hầu như chữ gọi chữ tuôn chảy, không phải dụng công sửa chữa. Vì đó là sự thật, là tình cảm tha thiết ấp ủ bấy nay...” 


    Tất nhiên, đã có rất nhiều những ca khúc được phổ nhạc từ thơ và thành công, song ở “Cảm xúc tháng mười”, người nghe có cảm giác giữa âm nhạc và thi ca có sự hòa quyện lạ lùng. Ngay từ những câu mở đầu, người nhạc sỹ tài hoa đã chọn một giai điệu thật đẹp, kiêu hãnh nhưng cũng vô cùng lắng đọng: Không thể nói trời không trong hơn Và mắt em xanh khác ngày thường Khi đoàn quân kéo về mùa thu ấy Nhịp trống rung ba mươi sáu phố phường. Rồi những giai điệu tiếp theo là sự hồi tưởng, tất cả đã qua, nhưng trong ngày vui ấy, nó đã ùa về, như những thước phim quay chậm:
    Đêm, cái đêm rút qua gầm cầu Anh, anh đã hẹn ngày mai trở lại Sóng sông Hồng vỗ bờ hát mãi Đỏ niềm tin là khúc khải hoàn ca Không thể nói trời không xanh hơn Và mắt em xanh khác ngày thường Khi đoàn quân kéo về mùa thu ấy Nhịp trống rung ba mươi sáu phố phường. Và kết thúc bài, cảm xúc được trào dâng mãnh liệt khiến niềm vui òa vỡ trong nước mắt và nụ cười: Một sớm thu trong đất thắm sao vàng Năm cửa ô xòe năm cánh rộng Đoàn quân về nhấp nhô như sóng Những ngôi nhà dường muốn cao thêm Tháng mười ấy là khúc ca xanh Khúc ca mở những chiến công đầy.
    Bài hát đã nhận giải cao nhất của cuộc thi năm đó. Nhưng quan trọng hơn cả, nó có một sức sống diệu kỳ bởi dù ở đâu hay bất cứ lúc nào, những người con của Hà Nội mỗi khi được nghe “Cảm xúc tháng mười” sẽ không khỏi bồi hồi, xúc động. Giai điệu đẹp đẽ mà sâu lắng, hùng dũng mà thân thương, da diết mà cháy bỏng... Tất cả quyện vào nhau, tạo nên một tác phẩm rung động trái tim bao người. Nó như nhắc nhở mỗi chúng ta về những ngày tháng gian khó của Hà Nội, về những hy sinh xương máu của các thế hệ cha anh đi trước để chúng ta hiểu rằng, phải sống có ích hơn và nguyện góp một phần nhỏ bé của mình cho thành phố thân yêu của chúng ta mãi mãi là Thủ đô nghìn năm văn hiến, thành phố vì hòa bình. 


    (TheoPhong Vũ )